Click for audio: ĐỪNG SỢ, HÃY TIN VÀO THẦY
Trước khi suy gẫm biến cố Đức Giê-su đi trên mặt biển trong bài Tin Mừng hôm nay, tôi xin được trở lại với một ký ức không bao giờ phai: chuyến vượt biển năm 1982. Ai đã từng vượt biên bằng thuyền đều hiểu thế nào là sợ hãi. Có người bị lừa, có người vào tù, có người bỏ mạng giữa sóng gió; có người bị hải tặc cướp bóc và bắt cóc để rồi không bao giờ trở về. Riêng với tôi, hành trình ra đi tìm sự sống giữa lằn ranh cái chết ấy vẫn là một biến cố kinh hoàng, nhưng cũng là nơi tôi cảm nhận rất sâu xa về việc quan phòng của Thiên Chúa.
Hôm ấy, chiếc thuyền nhỏ chở khoảng hơn tám mươi người chúng tôi bị kẹt trong phần cuối của một cơn bão. Biển như một con thú dữ đang gầm thét. Sóng dựng lên, gió quật xuống, con thuyền bị đánh và chao đảo từng hồi. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tính toán của con người trở nên vô nghĩa; chúng tôi chỉ còn biết bám vào nhau và bám vào sự quan phòng của Thiên Chúa.
Trên thuyền, chúng tôi là những người hoàn toàn xa lạ với nhau. Có những người theo đạo Công giáo, một số là người Phật giáo, Cao Đài hay là tín đồ của các tôn giáo khác. Thậm chí còn có cả những người không quen hay chưa biết cầu nguyện làm sao. Nhưng khi cái chết đến gần, mọi ranh giới dường như tan biến. Chỗ này có tiếng lần hạt Mân Côi, chỗ kia vang lên câu niệm Phật. Không ai còn hỏi người bên cạnh thuộc tôn giáo nào; tất cả cùng hướng lòng lên Thượng Đế, Đấng Tối Cao, xin được cứu khỏi cơn nguy biến.
Thời gian từ từ trôi, chậm đến nghẹt thở. Sóng vẫn gầm, gió vẫn rít, con thuyền vẫn bị tung lên rồi ném xuống. Lúc đầu ai cũng cầu nguyện lớn tiếng, nhưng rồi mệt mỏi vì say sóng khiến cho lời cầu nguyện nhỏ dần và cuối cùng mọi tiếng nói rơi vào khoảng không để nhường chổ cho sự gầm thét của biến cả hăm he nuốt chửng còn tầu mong manh dễ vỡ.
Rồi điều kỳ diệu đã xảy ra. Cơn bão yếu dần. Chiếc thuyền tiếp tục lênh đênh suốt nhiều ngày, cho đến khi chúng tôi được nhân viên trên một dàn khoan dầu hướng dẫn đến đảo Ku-ku, một hòn đảo quen thuộc với nhiều thuyền nhân tại Indonesia. Khi đặt chân lên bờ, tôi hiểu rằng mình không chỉ thoát chết mà đã được cứu sống như một hồng ân.
Cho đến hôm nay, mỗi khi đứng trước biển, nhất là vào buổi tối, cảm giác sợ hãi năm xưa vẫn trở về. Nhưng cùng với nỗi sợ ấy là một xác tín sâu xa: trong những giờ phút con người bất lực nhất, Thiên Chúa vẫn có thể mở ra một lối đi. Chính kinh nghiệm ấy giúp tôi hiểu hơn lời Chúa nói với các môn đệ hôm nay rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!”
Thưa anh chị em,
Đối với người Do Thái thời Chúa Giê-su, biển cả và bão tố thường tượng trưng cho hỗn loạn và quyền lực của sự dữ. Con người nhỏ bé trước biển cả cũng giống như con người yếu đuối trước những thử thách vượt quá sức mình.
Vì thế, khi Tin Mừng kể việc Đức Giê-su đi trên mặt biển và làm cho sóng gió yên lặng, tác giả không chỉ muốn nói đến một phép lạ. Điều quan trọng hơn là mặc khải quyền năng của Chúa: Người có quyền trên biển cả, trên bão tố, trên mọi thế lực làm con người khiếp sợ. Nơi nào Chúa hiện diện, nơi ấy hỗn loạn được biến đổi thành bình an.
Phê-rô cũng đã bước đi trên mặt biển khi mắt ông hướng nhìn về Chúa. Nhưng khi ông nhìn vào sóng gió, nỗi sợ hãi lập tức chiếm lấy lòng ông, và ông bắt đầu chìm. Điều ấy rất giống chúng ta. Khi còn tin và bám vào Chúa, ta có thể vượt qua điều tưởng như không thể. Nhưng khi chỉ nhìn vào khó khăn, bệnh tật, thất bại, mất mát hay tương lai mịt mù, ta dễ bị nỗi sợ kéo xuống.
Sợ hãi là một phần rất thật của đời người. Ta sợ nghèo, sợ bệnh, sợ cô đơn, sợ mất người thân, sợ bị hiểu lầm, sợ tương lai không như mong muốn. Có khi ta còn sợ mà không biết rõ mình sợ điều gì. Nỗi sợ làm tâm hồn chao đảo như con thuyền giữa đêm tối.
Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta rằng Chúa không đứng xa để nhìn ta vật lộn. Người đến giữa đêm tối, đi trên chính mặt biển đang làm ta sợ hãi, và nói: “Thầy đây, đừng sợ!” Lời ấy không xóa hết sóng gió ngay lập tức, nhưng đặt vào lòng ta một điểm tựa: Chúa đang ở đây.
Thưa anh chị em,
Vì thế, vấn đề không chỉ là chúng ta phải làm gì trước khó khăn, nhưng là chúng ta có dám mời Chúa bước vào con thuyền đời mình hay không. Khi Đức Giê-su lên thuyền, sóng gió ngừng lại. Khi Người được đón nhận, bình an trở về. Khi Người cầm tay lái, con thuyền đời ta không còn bị phó mặc cho bão tố.
Đó cũng là niềm tin mà Tin Mừng Mát-thêu muốn khơi dậy nơi cộng đoàn tín hữu: Đức Giê-su là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Người đã đến trong lịch sử nhân loại, đã sống giữa con người, và trước khi về cùng Chúa Cha, Người phán: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Như vậy, dù đời ta có những đêm tối, những cơn bão, những lúc tưởng như chìm xuống, ta vẫn không đơn độc.
Khi nhìn lại và được gợi hứng từ chuyến vượt biển năm xưa, tôi thấy mình đã từng ở trong hoàn cảnh của Phê-rô: chung quanh chỉ là sóng gió, trước mắt chỉ là nguy hiểm, trong lòng chỉ còn sợ hãi. Nhưng cũng chính trong giây phút ấy, tôi học được rằng đức tin không phải là không biết sợ. Người có đức tin tuy vẫn biết sợ, nhưng không rời mắt khỏi Chúa, tay vẫn bám vào Chúa. Giống như Phê-rô, người tín hữu tín thác và kêu lên rằng “Lạy Thầy, xin cứu con!” và tin rằng bàn tay Chúa bao bọc và đưa ra đúng lúc.
Tôi cũng nhớ đến những chứng từ âm thầm của lòng tin trên chuyến đi ấy. Có người mẹ ôm chặt đứa con mới vài tháng tuổi trong vòng tay, vừa run vì lạnh vừa thì thầm đọc kinh. Có người đã lặng lẽ nhường phần nước ít ỏi của mình cho người yếu hơn. Có người tuy không cùng niềm tin Công giáo, nhưng vẫn chắp tay cầu xin Trời Phật che chở cho cả con thuyền. Trong cơn nguy biến, lòng tin không còn là những lời tuyên bố hùng hồn trong một buổi diễn thuyết tôn giáo. Nhưng lúc nguy cấp như thế thì lòng tin đơn giản được diễn tả qua cái nhìn từ tâm và lo lắng cho nhau, nó có thể là cử chỉ của những đôi tay đan vào nhau để bộc lộ tình liên đới và che đi nỗi sợ hãi hay là những lời kinh nghẹn ngào giữa tiếng sóng đang gầm thét bên tai.
Chính những chứng từ nhỏ bé ấy dạy tôi biết cảm tạ. Cảm tạ Chúa vì Người đã gìn giữ chúng tôi qua đêm tối. Cảm tạ vì giữa sợ hãi vẫn có người biết cầu nguyện, giữa thiếu thốn vẫn có người biết chia sẻ, giữa cái chết vẫn có một niềm hy vọng không tắt. Và cảm tạ vì sau bao năm tháng, ký ức đau thương ấy không chỉ để tôi nhớ lại nỗi sợ, nhưng để nhận ra tình thương của Chúa vẫn sống và đồng hành với tôi.
Thưa anh chị em,
Cuộc đời của chúng ta, mỗi người đều có những cơn bão riêng. Có khi bão đến từ bên ngoài, có khi bão nổi lên trong chính tâm hồn. Nhưng lời Chúa hôm nay vẫn vang lên cho từng người chúng ta: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Xin cho chúng ta biết tin tưởng, biết mời Chúa lên thuyền đời mình, và trao tay lái cho Người. Có Chúa ở cùng, con thuyền đời ta sẽ không chìm, nhưng sẽ được dẫn đến bến bờ bình an. Amen.