CUỘC GẶP GỠ TUYỆT VỜI!
Cuộc gặp gỡ của Đức Giê-su và người phụ nữ xứ Ca-na-an trong bài Tin Mừng Chúa nhật 20 Mùa thường niên năm A thật tuyệt diệu. Bà tha thiết nài xin Chúa chữa cho cô con gái duy nhất của bà khỏi bị quỷ ám. Cuối câu chuyện Chúa đã chữa cho cô được khỏi bịnh. Nhưng giữa lời cầu xin của bà và việc chữa lành của Đức Giê-su là những lời đối thoại thật khó nghe từ Chúa. Tuy nhiên, cả hai nhân vật trong trình thuật đến với nhau bằng lòng chân thành và cả hai đều ‘khát khao’ tìm cách lấp đầy uớc muốn của nhau cho nên Đức Giê-su và người phụ nữ ngoại giáo đã gặp nhau.
Sau đây chúng ta cùng nhau tìm hiểu ước mong, lòng can đảm pha chút lỳ lợm của người phụ nữ và tính phổ quát của ơn cứu độ mà Đức Giê-su muốn tỏ bầy.
Người phụ nữ Ca-na-an đã làm một hành động mà ít ai dám làm. Vì là dân ngọai và được coi như kẻ thù của dân Ít-ra-en cho nên việc bà công khai đến gặp Đức Giêsu có thể gây ra nhiều điều dị nghị. Hơn thế nữa, việc bà dám nói chuyện với một nam nhân giữa chốn đông người cũng không phải là hành vi hay cử chỉ của một phụ nữ đoan chính thời đó. Bà sẵn sàng đón nhận những lời chỉ trích và khinh khi từ kẻ khác, thậm chị các lời phê bình này có thể xuất phát từ môi miệng của những người trong nhóm của bà. Bà không còn thời gian để nghĩ đến những điều mà chúng ta vừa nói ở trên. Ngay lúc gặp Đức Giê-su, bà chỉ nghĩ được một điều duy nhất là tìm đến người sẽ chữa cho con bà khỏi bịnh. Chỉ có Tình yêu mới là động lực thúc đẩy bà vuợt qua mọi trở ngại.
Hòan cảnh của bà thật nghèo nàn. Bà cần giúp đỡ. Điều bà cầu xin nói lên tâm tư của một người mẹ, sẵn sàng làm tất cả mọi sự cho con mình. Cô con gái đó là nguồn vui, lẽ sống và là mọi sự của bà. Thế mà giờ đây, cô bị bịnh nan y, như bị quỉ ám. Bà cần làm tất cả cho con bà. Tình yêu, lòng thuơng xót của bà dành cho cô ta thúc đẩy bà vuợt qua mọi ranh giới.
Người mẹ ấy sẵn sàng vượt qua mọi ranh giới: ranh giới dân tộc, tôn giáo, tập tục, và cả những lời dị nghị của người đời. Bà không đến để tranh luận, cũng không đến để đòi quyền lợi. Bà đến chỉ để xin Chúa thương: “Lạy Ngài là Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”
Điều đáng quý là bà biết rõ thân phận của mình. Bà biết mình không thuộc dân Ít-ra-en, không có những đặc ân như dân Chúa chọn. Nhưng bà vẫn tin. Bà tin rằng lòng thương xót của Thiên Chúa lớn hơn mọi hàng rào do con người dựng lên. Khi nghe Chúa nói: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”, bà không bỏ cuộc, không giận dữ, không tự ái. Bà khiêm tốn đáp lại: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” Câu trả lời ấy cho thấy một đức tin thật mạnh mẽ: chỉ cần một mảnh vụn ân sủng của Chúa thôi cũng đủ cứu con bà.
Còn Đức Giêsu thì sao?
Thoạt nghe, chúng ta thấy Người im lặng, rồi lại nói những lời xem ra cứng cỏi. Người nói rằng mình được sai đến trước hết cho nhà Ít-ra-en. Điều đó đúng với sứ mạng lịch sử của Người. Nhưng Chúa không dừng lại ở đó. Qua cuộc gặp gỡ này, Chúa dẫn các môn đệ và cả chúng ta đi xa hơn: từ một cái nhìn chật hẹp sang một cái nhìn phổ quát và rộng lớn hơn về lòng thương xót, về ơn cứu độ của Thiên Chúa.
Thật ra, chính nhờ sự kiên trì của người phụ nữ đã dậy chúng ta nhiều điều. Bà không nản lòng. Bà không để cho sự thử thách của Chúa tắt niềm hy vọng nơi bà. Bà chỉ biết tin vào lòng thương xót của Chúa, Đấng chiếm hết tâm hồn và trí khôn của bà. Và khi thấy đức tin của bà, Đức Giê-su đã khen: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!” Rồi Người chữa lành cho con gái bà. Như thế, Chúa cho thấy: ân sủng và uy quyền của Thiên Chúa là lời đáp trả cho những ai tin vào Chúa. Ai tin sẽ được cứu rỗi,
Ở đây, chúng ta thấy rõ khuôn mặt thật của Đấng Cứu Thế. Đức Giê-su không chỉ đến cho người Do Thái, nhưng đến cho mọi người. Ơn cứu độ không bị đóng khung trong một dân tộc, một nhóm người, hay một truyền thống nào. Tình thương của Thiên Chúa bao la hơn lòng người tưởng nghĩ. Người đến để đem niềm vui, sự chữa lành và ơn cứu độ cho muôn dân.
Quả thật cũng không sai khi chúng ta cho rằng nhờ vào sự kiên trì pha chút bướng bỉnh người phụ nữ Ca-na-an này mà Đức Giêsu đã có cơ hội bộc lộ chân tuớng đích thật của Đấng Thiên Sai; Đấng đuợc sai đến không chỉ dành cho người Do Thái mà thôi. Người đến để đem nguồn vui và ơn cứu độ cho muôn dân.
Sau cùng, trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, còn một nhóm người nữa. Họ là các môn đệ tượng trưng cho mỗi người chúng ta. Chỉ vì quyền lợi riêng, chỉ muốn được bình an, cho dù là giả tạo, nên đã xin Chúa bảo bà ấy đi để khỏi bị quấy rầy. Chúng ta đã gặp lời yêu cầu này trong trong phép lạ bánh hóa nhiều, khi các môn đệ không nhìn thấu nhu cầu của dân chúng mà chỉ biết đến quyền lợi của phe nhóm mình, muốn giữ lấy Đức Giê-su cho các mục tiêu mà họ đang đeo đuổi.
Thưa anh chị em,
Khi nghe câu chuyện này, chúng ta dễ nhận ra thân phận mình trong thân phận của người phụ nữ Ca-na-an. Cũng như bà, chúng ta chạy đến với Chúa để xin ơn, cho dù là ơn cứu độ. Nhưng, chúng ta đã kiên tâm như bà hôm nay chưa? Và thay vì xin cho nhu cầu của riêng mình; chúng ta có quảng đại trong lời cầu, xin cho những người đuợc Chúa gửi đến trong vòng tay yêu thuơng của chúng ta hay chưa? Không ai có thể trả lời các câu hỏi nêu trên thay cho chúng ta!
Muốn đạt đuợc nguyện uớc này, chúng ta cần có một trái tim quảng đại và nhậy cảm trước các nhu cầu thể chất và tinh thần của tha nhân mà chúng ta thuờng gặp. Họ không chỉ là những người đồng đạo, cùng chia sẻ một tín ngưỡng, cùng chung một quan điểm với chúng ta.
Thật ra, còn có nhiều người mà chúng ta liệt họ vào ‘phe khác’; nhưng họ lại có lối sống và niềm tin mãnh liệt hơn chúng ta. Họ xứng đáng đón nhận phần ăn từ trên bàn của chủ, như chúng ta. Nhưng, đã nhiều lần, chỉ vì óc bè phái, tinh thần thủ cựu, khư khư ôm giữ truyền thống và tục lệ mà chúng ta đã ngăn cản họ đồng bàn và cùng chia sẻ hồng ân với mình.
Chúng ta còn tự nhốt mình vào pháo đài của giai cấp rồi tự cao tự đại, kiêu căng cho rằng chỉ có mình mới là kẻ xứng đáng rồi khinh chê người khác. Thật ra, không ai trong chúng ta lại không có một chút ‘huyết thống dân ngọai’ trong mình, thế mà giờ đây lại ra vẻ ta đây, giở giọng đạo đức giả. Quả thật, đúng như Lời Chúa đã phán: dân này chỉ tôn kính Chúa bằng môi bằng miệng, còn lòng thì lại xa Chúa.
Hãy nhớ rằng: tình yêu dành cho cô con gái, sự bình thản nhưng cương quyết pha một chút bướng bỉnh của người phụ nữ Ca-na-an hôm nay đã khiến Chúa động lòng thương và từ chỗ động lòng thương Người đã nhận ra tính phổ quát của ơn cứu độ của Thiên Chúa. Người không chỉ được sai đến cho dân Do Thái mà còn cho lũ chó con nữa bởi vì tất cả đều là con của Thiên Chúa.
Nơi Người ơn cứu độ chứa chan. Chúa không loại trừ ai và cũng không muốn một ai trong chúng ta bị hư đi. Vì thế, những ‘lũ chó con’ mà chúng ta gặp trong cuộc sống không là những trở ngại, mà còn là cơ hội để chúng ta nhận ra sự phong phú của Thiên Chúa, Đấng không chỉ họat động nơi các kẻ tin mà còn âm thầm hoạt động nơi ‘lũ chó con’ để tất cả muôn dân đều đuợc cứu độ. Amen!