Trong bài Tin Mừng tuần trước, Chúa Giê-su đã tán thưởng sự
chọn lựa của Maria khi cô chọn phần tốt nhất là ngồi bên chân Chúa và lắng nghe
tiếng Người. Đó là thái độ đúng đắn nhất cho việc cầu nguyện. Maria không nói
gì hết, cô đón tiếp Chúa bằng cả con tim, cả trí khôn và toàn bộ con người của
cô. Chúa nói, cô lắng tai và chăm chú nghe.
Đề tài cầu nguyện tiếp tục được Thánh Luca nhấn mạnh trong bài Tin Mừng tuần này và được chia ra ba phần:
Phần thứ nhất nói về thể thức cầu nguyện của Đức Giê-su mà chúng ta hay gọi là
‘Kinh Lậy Cha’, sau đó là dụ ngôn khuyên chúng ta kiên tâm trong kinh nguyện và
sau cùng là hiệu lực của lời cầu nguyện theo đúng ý Chúa.
Trong phần mở đầu của trình thuật, Thánh Lu-ca đã sắp đặt các
lời kinh này sau đoạn Đức Giê-su cầu nguyện. Chi tiết này giúp chúng ta suy
đoán rằng Kinh Lậy Cha là tâm tình của Chúa Giê-su mà Người vừa mới tâm sự với
Thiên Chúa, Cha của Người. Còn các môn đệ, khi nhìn thấy Chúa Giê-su cầu nguyện
quá sốt sắng, quá thân mật nên các ông mới
xin Chúa dậy các ông cầu nguyện.
Bản Kinh lậy Cha mà chúng ta vừa nghe hôm nay được ghi lại bởi
Thánh Lu-ca. Các nhà chuyên môn Thánh kinh thường cho rằng các lời cầu nguyện
trong bản văn này đã xuất hiện sớm hơn bản văn trong Tin Mừng của Mát-thêu. Các
cụm từ ngắn và đơn giản trong bản văn này giúp cho chúng ta nhận ra ý của Thánh
sử là muốn trình bầy mối quan hệ giữa Đức
Giê-su và Cha Người. Và khi cầu nguyện,
chúng ta cũng được mời gọi có tâm tình như Đức Giê-su đã có. Tuy nhiên, thật là
đáng tiếc chúng ta lại có xu hướng dùng thể thức kinh nguyện này hơi nhiều và
quá vội vàng vì thế đã làm giảm mất phần lớn ý nghĩa của các lời kinh.
Đây chính là bản toát yếu của toàn bộ Tin Mừng, là bản tóm tắt
toàn bộ chương trình của Đức Giê-su. Và cũng là chương trình của Chúa muốn cho
các tín hữu sống. Vì thế, nếu chúng ta sống theo những gì mà chúng ta cầu thì
chúng ta cũng nên một với cuộc sống và sứ vụ của Đức Giê-su, bởi vì đó chính là
cách mà Đức Giê-su đã cầu nguyện và đã sống.
Trong bản kinh này, Đức Giê-su đã xưng với Thiên Chúa là
‘Abba’, có nghĩa là ‘Cha, Bố, Ba ơi’. Thời Chúa Giê-su, không mấy người xưng với
Thiên Chúa là Abba. Đó là cách gọi của các trẻ em. Như vậy khi dùng danh xưng
này để thân thưa với Thiên Chúa, Đức Giê-su cố ý nhấn mạnh đến mối tương quan
thân mật, gắn bó, nhất là sự lệ thuộc của Người với Chúa Cha. Khi cầu nguyện bằng
Kinh lậy Cha, chúng ta cũng được mời gọi nên một với Đức Giê-su, để như Người lệ
thuộc và phó thác vào Chúa Cha thế nào thì chúng ta cũng có tâm tư như thế.
Với tâm tư như thế, như Đức Giê-su chúng ta cũng không chỉ cầu
nguyên cho Nước Cha trị đến, mà bằng cuộc sống chúng ta cần hoạt động cho Nước
Thiên Chúa được hiển trị trên thế giới này.
Sau đó là những lời cầu xin xem ra liên quan đến nhu cầu và ước
muốn của người môn đệ. Nhưng thật ra những ước nguyện này không phải là những lời
cầu xin cho bản thân mình, mà qua đó, chúng ta xin được những điều như thế để
không còn bận tâm lo chuyên cơm ăn áo mặc và cho dù vẫn bị cám dỗ bởi quyền lực
của Satan, nhưng vẫn thanh thản dành trọn thời gian và sức lực cho công cuộc
rao giảng Nước Chúa.
Phần tiếp theo là lời nguyện ước mà theo tôi cảm thấy là rất
khó thực hiện. Chúng ta xin Chúa tha thứ cho các lỗi phạm của chúng ta không biết
bao nhiêu lần; thế mà có bao giờ chúng ta đã tha thứ cho những ai xúc phạm đến
mình chưa? Làm sao chúng ta dám xin Chúa ban cho chúng ta điều mà mình không thể
làm được!
Như chúng ta hằng tin tưởng, Thiên Chúa của chúng ta là Thiên
Chúa của lòng thương xót; Thiên Chúa của sự thứ tha. Như vậy, chúng ta có thể
xác tín rằng Thiên Chúa luôn yêu thương và tha thứ cho chúng ta trước khi chúng
ta khẩn khoản nài xin Ngài.
Việc chúng ta xin ơn tha thứ để thứ tha cho kẻ khác là mục
tiêu của cuộc sống. Việc xin Chúa tha thứ để thứ tha cho người khác thì giống
như việc ăn năn tội mà chúng ta thường làm khi đón nhận bí tích giao hòa. Trong
giây phút ‘ăn năn’ đó, chúng ta hết sức thành khẩn để bộc lộ tâm tình thống hối
cho các sai phạm của mình, thế mà sau đó chúng ta vẫn tái phạm. Nhưng Thiên
Chúa biết và thấu hiểu cõi lòng mình; Chúa cũng biết rõ thân phận yếu đuối của
mình. Mỗi lần cầu xin như thế, cho dù sau này sẽ tái phạm, nhưng cũng đủ nói
lên sự quyết tâm cải thiện của mình. Chúa muốn chúng ta làm hết sức mình. Sau
đó Người cũng sẵn sàng tha thứ nếu chúng ta thất bại.
Sau đó là dụ ngôn ‘người bạn quấy rầy’ mà trong phần cuối, Đức
Giê-su đã nói người bị quấy rầy đã không dậy vì tình bạn; nhưng vì sự lỳ lợm và
không biết xấu hổ của anh bạn. Thật ra, nếu anh ta không thức dậy thì danh dự của
anh ta sẽ bị đánh giá thấp. Vì thế, để bảo toàn cho ‘danh thơm’ này anh phải thức
dậy mà thể hiện tấm lòng đại lượng của mình.
Như vậy, trong thân phận con người, với tất cả giới hạn và yếu
đuối mà chúng ta còn biết cư xử với nhau như thế phương chi Thiên Chúa là Tình
Yêu. Ngài sẽ bảo vệ ‘DanhThánh’ bằng cách cho chúng ta những gì tốt đẹp nhất, ngay
cả sự sống của Người.
Phần cuối của bài Tin Mừng hôm nay quá khó. Bởi vì căn cứ vào
kinh nghiệm trong cuộc sống, chúng ta nhận ra rằng không phải mọi lời chúng ta
xin đều được, mọi lần chúng ta gõ cửa thì Ngài sẽ mở cho và khi chúng ta tìm kiếm
thì Ngài sẽ xuất hiện.
Thí dụ, chúng ta đã làm gì sai khi cầu nguyện cho người thân
được khỏe mạnh và bình an; chúng ta không cầu xin cho bản thân; nhưng cầu xin
cho người thân mà. Thế mà họ lại cứ lần lượt ra đi. Già mà ra đi thì còn có thể
hiểu được; nhưng nhiều gia đình đã mất những người thân yêu khi còn quá trẻ. Rổi
còn bao nhiêu lời cầu xin cho thế giới được hòa bình thế mà chúng ta vẫn nghe
thấy những thảm kịch của chiến tranh, khủng bố, bạo lực, đói khát, bệnh tật và
thiên tai.
Nếu Thiên Chúa đã được ví như một bậc cha mẹ luôn yêu thương,
mong muốn cho đi những gì tốt đẹp nhất cho con cái mình thì tại sao những lời cầu
nguyện chính đáng như thế lại dường như không được trả lời?
Không có câu trả lời đơn giản cho câu hỏi này.
Có những lúc, có lẽ, lời cầu xin của chúng ta chưa phải là lời
yêu cầu chính đáng; và Thiên Chúa, vì yêu thương nên đã phải từ chối yêu cầu của
chúng ta. Tuy nhiên, lời giải thích này không thể giải thích cho nhiều trường hợp
trong đó các yêu cầu của chúng ta chắc chắn phù hợp với ý muốn của Chúa.
Một lời giải thích khác thường được đưa ra là Chúa có chương
trình của Ngài, và việc mà chúng ta xin không được xẩy ra vì kết quả của sự việc
sẽ không đem lại lợi ích lâu dài cho người xin. Tuy nhiên, lối giải thích này
cũng tạo nhiều rắc rối. Bởi vì, như vậy chúng ta giả thiết mọi sự xẩy ra đều là
ý Chúa. Như vậy, con người sẽ phủi tay, và đổ thừa cho Chúa về mọi sự - như bạo
lực, tra tấn, chết đói hay chết yểu - là ý muốn của Thiên Chúa hay sao. Trong
khi đó, chúng ta cần có can đảm để thừa nhận những việc đó xẩy ra một phần là
do tội lỗi của mình.
Thế thì chúng ta có thể nói gì về lời cầu nguyện chưa được trả
lời?
Chúng ta có thể tin rằng Thiên Chúa toàn năng, nhưng Thiên
Chúa không phải là quyền lực duy nhất trên thế giới. Có những sức mạnh khác, sức
mạnh của Satan và những quyền lực thuộc về nó, sức mạnh của ác quỷ và cái chết,
thường được con người chấp nhận và làm cho nó phát triển. Mặc dù, chúng ta tin
rằng Thiên Chúa đã chiến thắng trước những quyền lực này qua cái chết và sự phục
sinh của Chúa Giêsu; nhưng trận chiến vẫn còn tiếp diễn, chờ ngày chung cục,
ngày Đức Ki-tô ngự đến lần thứ hai trong quang lâm. Vì thế, trong giai đoạn hiện
tại, ý định của Thiên Chúa vẫn bị cản trở bởi sự cộng tác của chúng ta với quyền
lực của Satan. Chúng ta xử dụng tự do để ngăn trở ý định và chương trình của
Thiên Chúa; rồi quì xuống cầu xin cho Nước Cha trị đến thì sao có thể xẩy ra được!
Tại sao phải cầu nguyện? Bởi vì Chúa không bảo chúng ta cầu
xin cho bằng thiết lập và xây dựng mối quan hệ với một Thiên Chúa yêu thương.
Người muốn chúng ta cộng tác vào chương trình của Người là cứu chuộc chúng ta
và đưa mọi tạo vật đến cùng đích trong Người.
Vì thế, đừng xấu hổ khi chạy đến với Chúa, cũng đừng ngại
ngùng khi xin Người. Cứ tiếp tục nói cho Người biết nhu cầu và hy vọng của
mình. Nhưng đừng đóng vai ông chủ ra lịnh cho Người làm theo ý TA. Hãy tin vào
tình thương của Thiên Chúa. Hãy can đảm phó thác cái ‘TÔI’ của mình cho Ngài, vì Ngài yêu thương và ý của Ngài thì
bao giờ cũng tốt cho chúng ta. Amen!
No comments:
Post a Comment