Click for audio CHÚNG CON SẴN SÀNG RỒI!
Anh chị em thân mến,
Trước hết chúng ta hãy tạ ơn Chúa đã soi sáng, dẫn dắt và nuôi sống chúng ta bằng Lời của Người trong năm 2025 vừa qua, và dâng năm mới, 2026 cho Người.
Chu kỳ phụng vụ năm C đã kết thúc. Hôm nay, Giáo Hội cử hành Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng, bắt đầu cho một năm phụng vụ mới, năm A. Và mỗi khi bước vào Mùa Vọng, chúng ta đều bắt đầu một cuộc hành trình thiêng liêng, vừa trông đợi, vừa chuẩn bị để mừng Lễ Giáng Sinh nói riêng và sẵn sàng cho ngày Chúa đến trong quang lâm nói chung.
Trong đời sống hằng ngày, theo thông lệ, mỗi gia đình đều có rất nhiều việc cần làm để đón mừng lễ Giáng Sinh như trang hoàng cây Noel, treo đèn và trang trí; viết và gửi thiệp hay thiệp điện tử Giáng Sinh; chuẩn bị quà tặng cho người thân và bạn bè thân hữu; lo cho những bữa tiệc mừng nói lên ý nghĩa sum họp trong gia đình và những việc cần thiết khác cho việc mừng lễ. Nói chung, chúng ta rất bận rộn trong việc chuẩn bị đón mừng Lễ Giáng Sinh này.
Thưa anh chị em, bên cạnh những chuẩn bị bên ngoài ấy, còn có một sự chuẩn bị quan trọng hơn, mang chiều kích thiêng liêng sâu xa. Đức Giêsu đã hứa rằng Người sẽ trở lại, và mời gọi chúng ta phải tỉnh thức và sẵn sàng chờ đợi ngày Người quang lâm. Chúng ta biết ngày lễ Giáng Sinh hàng năm là ngày 25 tháng 12, nhưng ngày Chúa trở lại thì không ai biết được, ngay cả Chúa cũng không biết.
Vì thế, việc chuẩn bị bên ngoài cho lễ Giáng Sinh có thể đem lại niềm vui và sự háo hức. Nhưng trên hết, chúng ta được mời gọi chuẩn bị tâm hồn để mừng Lễ Chúa Giáng Sinh, và cũng sẵn sàng cho ngày Người trở lại trong vinh quang.
Đó cũng là tinh thần của Mùa Vọng. Chuẩn bị sẵn sàng để kỷ niệm việc Chúa đến lần thứ nhất trong Lễ Giáng Sinh và cũng chuẩn bị để gặp Chúa trong mọi giây phút của cuộc đời mình nữa; để khi Chúa đến lần thứ hai trong quang lâm, chúng ta đã sẵn sàng.
Trong tinh thần đó, sứ điệp của Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng này nhắc nhở chúng ta hướng về ‘Ngày của Chúa’ đến lần sau cùng. Đây là vấn đề của đức tin. Chúng ta tin Người sẽ đến, còn đến như thế nào thì không ai biết, chỉ mình Thiên Chúa biết mà thôi.
Vì vậy, trong bài Tin Mừng hôm nay, với kiểu nói minh họa, Thánh sử Mát-thêu đã thuật lại trận lụt kinh hoàng xẩy ra dưới thời ông No-ê. Nhưng ở đây có một chi tiết quan trọng mà chúng ta cần lưu tâm, đó là không có sự phán xét về mặt đạo đức để coi trận lụt như là án phạt mà Thiên Chúa dành cho những người sống cùng thời với ông No-ê. Điều mà bản văn muốn nhấn mạnh là: Cuộc sống của con người vẫn tự nhiên, họ vẫn ăn, vẫn uống, vẫn làm lụng vất vả, sinh hoạt như mọi ngày, chẳng có chi tiết nào nói đến cuộc sống đồi trụy hay sa đọa cả, chẳng có một dấu hiệu nào báo về ngày cùng tận cả. Trong bối cảnh bình thường như thế, cuộc chung thẩm sẽ bất ngờ xẩy ra.
Những câu nói kế tiếp trong bài Tin Mừng sẽ làm cho ngày chung thẩm xẩy ra một cách bất ngờ hơn. Bất ngờ đến độ hai người đang làm việc ngoài đồng thế mà một sẽ được cất đi, người kia bị bỏ lại. Việc này cũng xẩy ra cho hai người phụ nữ đang kéo cối xay trong nhà, một bà được đem đi và bà kia bị rớt lại.
Các chi tiết này giúp cho chúng ta nhận ra rằng dù làm việc trong nhà hay ngoài đồng, phán quyết chung thẩm của Thiên Chúa dành cho họ, không lệ thuộc không gian hay thời gian và cũng không dựa trên các hoạt động hay việc làm của họ. Thiên Chúa hoàn toàn tự do làm chủ việc làm của Người. Tuy nhiên, những kẻ được đem đi có thể ám chỉ đến việc họ đã được cứu; bởi vị họ là những người đã tin và can đảm tuyên xưng Đức Chúa là Đấng Cứu Tinh của họ.
Sau đó là hình ảnh kẻ trộm. Không ai muốn kẻ trộm đột nhập vào nhà mình. Kinh nghiệm bị kẻ trộm đột nhập vào nhà vẫn là một trong các kinh nghiệm đáng sợ. Khi còn ở quê nhà. Vào một ngày nọ, tôi đang chăm chú làm bài tập trên gác, bỗng nghe có tiếng động phát ra từ tầng dưới. Thoạt tiên, tôi nghĩ rằng mẹ đi chợ đã về. Tôi vội vàng xuống cầu thang đi thẳng vào nhà bếp, nơi vừa phát ra tiếng động. Mẹ đâu chẳng thấy chỉ thấy một người khách không mời mà đến đang đứng đó.
Nghe thấy tiếng động, ông ta lao thẳng ra ngoài và biến mất. Tôi khám phá ra ô kính ở của sổ nhà bếp đã bị đập vỡ. Tuy người khách lạ đó chưa thu hoạch được gì. Nhưng tôi thì khiếp sợ và không dám ở nhà một mình trong một thời gian khá dài. Với cảm nghiệm cá nhân như thế thì ai dám nghĩ đến việc mong kẻ trộm đến. Vì thế, hình ảnh kẻ trộm được dùng ở đây như một kiểu nói có ý nhấn mạnh đến sứ điệp là hãy sẵn sàng vì Chúa sẽ đến vào lúc chúng ta không ngờ nhất.
Thưa anh chị em,
Đó là lời cảnh báo rất thực tế vì không ai trong chúng ta biết ngày và giờ nào Chúa đến cả. Người sẽ đến bất thình lình. Tại chỗ khác, Đức Giê-su khuyên bảo chúng ta hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn. Bởi vì, nếu không tỉnh thức và cầu nguyện thì lòng chúng ta sẽ trở thành chai đá. Rồi những lo âu thái quá trong cuộc sống khiến cho đời sống của chúng ta bị quay như chong chóng, mất phương hướng rồi quên đi mục tiêu và các ưu tiên trong cuộc sống.
Thái độ sẵn sàng và tỉnh thức là những đức tính cần thiết mà người tín hữu phải luyện tập. Muốn đạt được điều này, chúng ta tỉnh thức bằng cách chu toàn trách nhiệm hiện tại, biết nhận ra những dấu chỉ thời đại, khám phá ra thánh ý Thiên Chúa, kiên tâm phục vụ trong yêu thương, nỗ lực hơn trong các dự án tình thương, cần mẫn hơn trong các công việc bác ái, gắng sức cổ võ cho sự hiệp nhất, và rộng tay đón tiếp cũng như chia sẻ cho những người nghèo đói, hoạn nạn miếng cơm, manh áo và những thứ họ cần.
Đó chính là chương trình, dự án mà chúng ta cần làm trong Mùa Vọng này. Vì đây là thời kỳ hồng ân, là thời điểm để chúng ta xét mình, làm cho cuộc sống bớt bị ràng buộc và trở thành nhẹ nhàng hơn, tập sống buông bỏ không bị dính bén để cho lòng mình được nhẹ nhàng thanh thản chờ đợi Ngày Chúa đến.
Ngày nào cũng là ngày của Chúa. Ngày nào cũng là dịp thuận tiện để Chúa đến. Vì thế, sẵn sàng trong kinh nguyện và việc làm là cách thức chuẩn bị tốt nhất. Qua đó con người gặp Chúa, mà càng gặp lại càng yêu và càng yêu lại càng nhớ và chỉ muốn gặp mãi. Nếu không thực hiện được như thế thì cuộc sống con người giống như cá thiếu nuớc, con người thiếu dưỡng khí.
Như vậy, tỉnh thức và cầu nguyện là khí cụ để con người luôn sẵn sàng gặp Chúa và gặp nhau. Vì thế, hãy sẵn sàng. Đức Chúa đang đứng ngoài cửa, Người gõ và chờ đợi chúng ta mở cửa đón tiếp Người. Người hằng ước ao được dùng bữa tối với chúng ta. Đó là điều Người mong đợi. Vậy còn chần chờ gì nữa, hãy mở cửa lòng để Chúa ngự đến. Nhất là qua các bữa tiệc tạ ơn, bữa ăn lòng mến, những cuộc gặp gỡ thân tình để làm thế nào mà mọi người đều có thể lớn lên khi gặp được con người thật của nhau trong Chúa.
Ngày nay, sống giữa nền văn hóa của sự vô cảm và đối diện với bao lo âu chúng ta nhận ra đây là cơ hội mà chúng ta phải chộp lấy để thi hành bổn phận và trách nhiệm của người môn đệ. Hãy làm sống lại con người thật của mình, để Thiên Chúa hiện diện và sinh ra trong lòng mọi người. Đây là cơ hội, là dịp thuận tiện để chúng ta nghĩ và thực hiện các điều đó! Đúng thật, tất cả đều là cơ hội để chúng ta chuẩn bị cho Ngày gặp Chúa và anh em, cho đến khi Chúa vinh hiển ngự đến lần sau cùng.
Còn hiện nay, trong lúc này, chúng ta hãy sống theo Lời Chúa, luôn thực thi điều Người truyền dạy, chuyên cần yêu mến Thiên Chúa và tha nhân. Đó chính là thái độ sống tỉnh thức mà Chúa mời gọi. Tỉnh thức không phải là lo lắng hay sợ hãi, nhưng là sống mỗi ngày trong yêu thương, hy sinh, quảng đại và trong ơn nghĩa Chúa, để khi Chúa đến chúng con đã sẵn sàng rồi. Amen!