Thursday, 20 November 2025

CHÚA XÓT THƯƠNG LÊN NGÔI VUA TÌNH YÊU

 Click for audio CHÚA XÓT THƯƠNG LÊN NGÔI VUA TÌNH YÊU.

Anh chị em thân mến,

Trong bài tuờng thuật hôm nay, chúng ta nhận thấy Đức Kitô là người thua cuộc; không chỉ như thế mà Nguời còn bị liệt vào hàng tội nhân, xếp hàng chung với những tên tử tội. Không lẽ, Chúa, Vua Tình Yêu của chúng ta “Lên Ngôi” trong hoàn cảnh bi đát như thế hay sao?

Hàng năm, vào ngày 25/4, tại Úc và Tân Tây Lan chúng ta mừng ngày Anzac (Australian and New Zealand Army Corps). Đây không phải là ngày kỷ niệm cuộc thắng trận. Thật ra, trong ngày này chúng ta cùng nhớ đến công ơn, nhất là gương hy sinh của các chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc đổ bộ vào bán đảo Galipoli bên Thổ nhĩ kỳ vào ngày 25/4/1915. Họ là những nguời thua cuộc. Nhưng gương hy sinh của họ lưu truyền muôn đời.

Bên Việt Nam, vào các thế kỷ truớc, chúng ta có hơn 100.000 anh hùng tử đạo, cha ông của chúng ta đã vui lòng thua cuộc trong các trận chiến với thế quyền. Nhưng gương hy sinh, phát sinh từ lòng mến của các Ngài với Chúa, Vua của họ lưu truyền qua muôn thế hệ của dân Việt khắp nơi trên thế giới.

Còn ngày nay, tôi đuợc nghe anh chị em chia sẻ về những nỗi đau khổ, những đêm dài trằn trọc để tìm một phuơng thức tốt giúp cho những người con của mình thoát cảnh lầm lạc. Cuối cùng, dù trải qua trăm cay nghìn đắng… anh chị vẫn là những người thua cuộc. Như một cuộc chơi ‘trốn-tìm’; anh chị em chận đầu này, con cái anh chị em chạy lối kia. Truớc nhưng cảnh ngộ đó, tôi thuờng nghĩ rằng trong bổn phận làm cha, làm mẹ, chẳng một ai trong anh chị em là người thắng cuộc. Vì yêu thuơng con cái mình, anh chị em là những người bại trận.

Các tình huống nói trên đưa chúng ta trở về với bài Tin Mừng hôm nay, trong đó Thánh Lu-ca mô tả về cái chết tủi nhục trên thập giá của Đức Kitô. Truớc mắt nhiều nguời Chúa là kẻ thua cuộc.

Trình thuật này làm chúng ta nhớ lại cuộc chiến đấu liên lỉ của Đức Giê-su và thủ lĩnh quyền lực sự dữ là Satan. Tuy Người đã vuợt thắng đuợc các cơn cám dỗ trong cuộc sống sứ vụ. Nhưng, vẫn chưa hết. Hôm nay, Đức Giê-su còn phải đối diện với những cám dỗ cuối cùng.

Trước hết, các thủ lãnh cám dỗ: “Nếu ông là vua dân Do Thái thì cứu lấy mình đi !” Lý luận họ đưa ra thật xác đáng rằng ông đã từng giúp và cứu nhiều người thì giờ đây tại sao lại chịu trói như thế. Hãy cứu lấy mình đi! Nghe chúng nói thì chướng tai và nhìn họ lại thêm gai mắt; thôi thì biểu lộ uy quyền cho chúng biết tay. Nếu Đức Giê-su làm như thế sẽ mắc bẫy của chúng!

Quân lính cũng đưa ra món mồi tuơng tự: “Hãy cứu lấy mình đi! ” Vua mà không có quyền thì nói ai tin. Cứu mình khỏi cảnh ô nhục và cho muôn dân thấy vuơng quyền của Người. Lại một lời mời gọi Chúa đi con đuờng tắt bộc lộ vương quyền, trái ý Chúa Cha nên Người đã không theo.

Rồi đến phiên người bị treo trên thập giá bên cạnh cũng muốn ăn ké bèn chế diễu và thách thức Chúa rằng: “Hãy cứu lấy mình đi và cứu cả chúng tôi nữa! ” Lý do anh đưa ra là nếu Chúa là Đức Ki-tô, một tước hiệu chạm vào căn tính ‘Mesia’ của Người. Đức Kitô là Đấng đuợc xức dầu, tấn phong để thực hiện nhiệm vụ của người tôi tớ, chứ đâu phải là người đến để tìm quyền lực và vinh danh trần thế.

Đức Giê-su đã không chịu lùi bước, Người đã chiến đấu cho dầu phải hy sinh mạng sống cho đến chết. Sự chết mà Chúa hiên ngang đón nhận nói lên tinh thần vâng phục của Người đối với Chúa Cha. Đây cũng là lúc Người làm chứng cho nhân loại biết rằng Người yêu thương và tín nhiệm Cha đến dường nào. Người ta lầm tưởng là Chúa đã thua cuộc; nhưng ngược lại, qua mầu nhiệm Thập Giá, Đức Giê-su đã bộc lộ lòng tín thác tuyệt đối vào Thiên Chúa khi dám hứa ban Nước của Người cho người có lòng hối cải đang chịu đóng đinh chung với Người.

Nói một cách khác, trước mắt họ hình như việc Đức Giê-su bị treo trên Thập Giá chứng tỏ Người đã thua cuộc, thất bại. Nhưng thật ra, qua sự vâng phục và bằng lòng chịu chết của Chúa, Thiên Chúa đã siêu tôn Người. Đức Giê-su đã được Chúa Cha tôn vinh là Vua, là Chúa của muôn dân muôn nuớc. Và qua tấm lòng hiếu kính, vâng phục và yêu thương của Chúa, Người đã sửa lại những lỗi lầm để ban ơn cứu độ, không chỉ cho tên gian phi, mà cho toàn thể nhân loại, trong đó có anh, có chị và mỗi người chúng ta.

Môt cách cụ thể, chúng ta hãy nhìn vào anh gian phi có lòng hối cải. Tôi thấy trong anh có tôi. Anh là người đầu tiên, người đại diện và là mẫu guơng cho tất cả những ai nằm trong ‘vương quốc của vua Giê-su.’ Anh nhìn nhận lỗi phạm của chính mình và cũng nhận ra sự vô tội của Đức Giê-su, rồi cầu xin Người cứu vớt và anh đã được cứu.

Thái độ của anh hòan tòan khác và trái nguợc với những người thủ lãnh, quân lính và phạm nhân bên kia. Và anh đã đuợc cứu. ‘Hôm nay’ không phải ngày mai. Ngay bây giờ, ngay lúc này anh đuợc ở trên thiên đàng với Chúa. Thiên đàng ở đây không phải là nơi chốn, nhưng là tình trạng hiệp nhất hòan hảo giữa Chúa và anh. Anh đã đạt đuợc cảnh giới hiệp thông này qua việc anh nhận ra sự hèn yếu của bản thân mà nuơng tựa trọn vẹn vào Chúa. Trong mối dây hiệp nhất, anh lĩnh nhận ơn tha thứ.

Đây cũng chính là điều mà chúng ta đã đeo đuổi trong suốt cuộc đời. Lòng thuơng xót của Chúa là chốn nuơng thân cho những ai thuộc về Nước Thiên Chúa. Chúa thuơng xót để chúng ta xót thương nhau. Hãy cùng nhau nhìn vào một số hoàn cảnh thực tế vẫn còn xẩy ra sau đây:

Vẫn còn những giọt nước mắt của người mẹ, những đêm trằn trọc của những người cha… đang dẫn họ đến chỗ gần như buông xuôi và thất vọng vì đứa con nghiện ngập hay ăn chơi sa đọa. Họ đang trông chờ lòng thương xót Chúa qua bàn tay của chúng ta để giúp họ phấn chấn và tin tuởng vào Lòng Xót thuơng của Chúa hơn.

Lại có những gia đình đang bất hòa và có nguy cơ dẫn cuộc sống của họ đến chỗ tan vỡ. Vì sao? Thiếu thủy chung, ăn vụng, dối trá hay một trong hai đang chìm đắm trong mê muội. Chỉ có Lòng Chúa thuơng xót mới giúp họ vuợt qua, chiến thắng bản thân để tha thứ cho nhau.

Chúa tha thứ cho người trộm khi ông ta nhận ra sự yếu đuối của bản thân và nuơng tựa vào quyền năng của Chúa thế nào thì chúng ta cũng thế. Hãy trao vào tay Chúa những gánh nặng của cuộc đời. Hãy tín thác vào lòng thương xót Chúa.

Đã bao lần chúng ta cầu cứu ‘xin nhớ đến tôi’ và đuợc Chúa nhận lời; thế mà chúng ta lại ngỏanh mặt làm ngơ, giả câm, giả điếc truớc những lời cầu ‘xin nhớ đến tôi’ của kẻ khác. Vì vậy, tiếp tục làm nhân chứng về Lòng Thương Xót của Chúa mà vua vũ trụ trao ban cho chúng ta. Một cách cụ thể, chúng ta

• Hãy tiếp tục công việc mà Chúa đã trao.

• Hãy là những chứng nhân cho công việc phục vụ.

• Hãy trải tình yêu mà chúng ta nhận đuợc từ Chúa cho những nơi chúng ta sẽ đến, cho những ai đang cần

• Hãy động lòng thương với những ai đang khốn khổ lầm than, vì Chúa đã đến trong cảnh lầm than, nỗi khốn cùng của chúng ta.

• Hãy chia sẻ cơm ăn, áo mặc cho những người thiếu thốn.

• Hãy đón tiếp những ai không có cơ hội tiếp đón chúng ta.

• Hãy cúi mình nhìn ra những vết hằn trên khuôn mặt đầy những vết xẹo của tha nhân.

• Hãy thăm viếng kẻ tù đầy. Họ không chỉ ở trong nhà giam, nhưng ngay trong gia đình, xóm giáo, nhóm.

Ước gì qua lối sống xót thuơng giúp chúng ta nhận ra sự bất tòan của bản thân. Vì chỉ có Chúa mới làm cho con tim ta rung động, đôi mắt ta sáng hơn, đôi tai ta nghe rõ hơn trước những lời van xin của kẻ khác, nhất là những người nghèo. Họ đang chờ lòng xót thương của anh chị em.

Muốn được như vậy, chúng ta cần tựa vào Chúa. Người chính là nguồn năng lực duy nhất giúp chúng ta tiếp tục sống và làm chứng cho thế giới nhận ra Chúa của lòng xót thương, là Vua trên hết các vua, là Chúa trên hết các chúa. Amen!


No comments:

Post a Comment