Wednesday, 5 November 2025

THÂN XÁC TA LÀ NƠI CHÚA NGỰ!

 Click for audio THÂN XÁC TA LÀ NƠI CHÚA NGỰ

Sau khi Chúa Giê-su lên trời, Giáo hội tiên khởi trải qua một thời kỳ thật nghiệt ngã và khó khăn. Giáo Hội bị cấm cách, bị bách hại. Mọi sinh hoạt của Giáo Hội sơ khai buộc và lén lút cử hành tại các nhà riêng, trong các hang toại đạo, trong các hầm mộ hay trên các ngôi mộ của các Thánh Tử Đạo. Cho đến khi Hoàng đế Constantinô cho phép các tín hữu tự do sống đạo. Và để đáp ứng nhu cầu và sự phát triển của Hội Thánh, Hoàng đế đã nhượng cho Giáo hội một khu đất để xây nhà thờ. Và vào năm 324 thánh Giáo hoàng Silvestro cử hành lễ cung hiến đền thờ mang tước hiệu kính Chúa Cứu thế. Đó là Thánh Đường Lateranô, đầu tiên của Giáo Hội Công Giáo, mà chúng ta mừng lễ cung hiến hôm nay.

Trong khi mừng lễ cung hiến đền thờ hôm nay, chúng ta không chỉ tưởng nhớ đến một Thánh Đường uy nghi, cổ kính, đồ sộ và tọa lạc ở một nơi rất xa, xa đến độ nhiều tín hữu chưa có cơ hội đặt chân đến. Nhưng, đây là nhà thờ chính tòa của Đức Giám Mục Rô-ma, nghĩa là thuộc quyền coi sóc của Đức Giáo Hoàng cho nên Đền thờ Lateranô này còn được gọi là nhà thờ me của tất cả các đền thờ ở Rôma và trên toàn thế giới.

Vì thế, việc mừng lễ hôm nay nói lên sự hiệp nhất và thánh thiện của toàn thể Hội Thánh, được xây trên nền tảng vững chắc là Đức Ki-tô, và hiệp nhất dưới quyền kế vị Thánh Phêrô là Đức Giáo Hoàng đương thời, Leo XIV.

Vì tầm quan trọng của ngôi Thánh Đường này với sinh hoạt của Hội Thánh cho nên chúng ta hãy dành vài phút để cho Lời Chúa của Chúa Nhật tuần này giải thích cho việc chúng ta cử hành hôm nay.

Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta có cái nhìn vượt lên trên những công trình vật chất – dù có quan trọng hay tráng lệ đến đâu – để suy niệm về ơn gọi của chúng ta được trở thành đền thờ thánh thiện của Thiên Chúa.

Trong bài đọc I, ngôn sứ Êdêkien nhìn thấy nước chảy ra từ đền thờ và dòng nước ấy tuôn chảy và làm cho muôn vật được sống. Hình ảnh đó mang một ý nghĩa thật thâm sâu. Nó nói cho chúng ta nhận biết và tin rằng Đền Thờ là nguồn mạch sự sống.

Trong bài đọc thứ hai, thánh Phaolô còn đi xa hơn nữa. Ngài nói rằng chính chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa. Để trở nên đền thờ của Người, chúng ta phải đứng vững trên nền tảng duy nhất, đó là Đức Giêsu Kitô.

Vì thế, khi chúng ta góp phần xây dựng Hội Thánh bằng cách chia sẻ đức tin và dẫn người khác đến với Thiên Chúa, chúng ta phải bảo đảm rằng chúng ta đang đưa họ đến và vào đền thờ được xây trên nền tảng là Đức Kitô, chứ không phải trên “công trình” do ta tự dựng nên.

Thánh Phaolô còn thẳng thắn nói rằng nhà thờ này, cũng như mọi nơi thờ phượng, là thánh thiêng vì có Đức Chúa Thánh Thần lưu ngự tại đó. Bởi thế, nếu ai phá hủy đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt người ấy.

Tiếp tục lối suy nghĩ ấy. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu đánh đuổi quân mua bán, đổi tiền, lật đổ bàn ghế của những kẻ bán bồ câu ra khỏi Đền thờ Giê-ru-sa-lem.

Việc Đức Giê-su làm ngày hôm nay không chỉ đơn giản là việc xua đuổi mấy con buôn; nhưng Người muốn thay đổi một quan điểm, lật nhào một hệ thống tôn giáo đã mất gốc và đem đến một luồng gió mới, phục hồi lại bản chất đích thực của việc thờ phượng, tái tạo một lối sống đạo, trong đó Thiên Chúa là gốc và cùng đích của mọi sinh hoạt. Người phán “các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người nói như thế để ám chỉ đến Đền Thờ mới là Thân Thể Người.

Đền thờ tuy cần thiết cho tôn giáo, nhưng nếu đền thờ không còn mang ý nghĩa là tụ điểm yêu thương, không còn là nơi để con người thờ phượng Chúa và chia sẻ tình huynh đệ, không còn dòng suối ban sự sống thì cho dù đền thờ có nguy nga, tráng lệ và bền vững đến đâu cũng chẳng còn ích lợi gì cho lối sống đạo của chúng ta nữa.

Ngoài ra, nếu chúng ta quá lệ thuộc vào các hình thức tế tự mà quên đi tình yêu, lòng thương xót và ơn cứu độ của Thiên Chúa trong Đức Giê-su, thì lối sống đạo hình thức đó còn đem lại giá trị và hậu quả gì nữa đây! Vì thế, theo tinh thần của Đức Giê-su thì tôn giáo hay đạo không chủ yếu lệ thuộc vào các việc tế tự tập trung trong tay của giai cấp lãnh đạo đền thờ mà thôi.

Theo tinh thần của Chúa thì đạo chính là con đuờng, là lối sống đuợc xây dựng trên các mối tương quan giữa những kẻ tin với nhau. Hy lễ tuy cần thiết, nhưng nếu các điều đó không được phát sinh bởi tình yêu, lòng thương xót và ơn cứu độ thì các nghi thức tế lễ cũng chỉ có tính chất trình diễn, nặng về mặt hình thức và chúng ta vẫn bị luẩn quẩn trong các nghi thức chết và không có sức sống.

Thật vậy, lối sống của Chúa là lối sống mở ra để đón nhận mọi người. Người yêu thương đón nhận mọi người, không phân biệt một ai, nam hay nữ, giầu hay nghèo, da trắng hay da mầu.

Như vậy, trong các sinh hoạt của Hội Thánh, Thân thể của Đức Ki-tô và cũng là đền thờ đích thật của Thiên Chúa, nơi không có sự loại trừ, chỉ có yêu thương và tha thứ. Tại nơi đó, con người không còn bị giới hạn hay bị trói buộc bởi hệ thống giáo điều, cơ cấu khi đến với nhau. Hãy buông bỏ thể chế, buông bỏ guồng máy điều khiển làm cho con người xa cách nhau.

Thay vào đó, chúng ta hãy nhìn sâu vào trong tâm khảm và cõi lòng của nhau để nhận ra rằng chúng ta là hình ảnh của Thiên Chúa. Chúng ta là anh chị em. Chúng ta là đền thờ nói lên sự hiện diện của Thiên Chúa, và tại nơi đây, ngay trong giây phút này, chúng ta sống vì Chúa và vì nhau.

Hãy học lối sống chia sẻ và ban phát của Đức Giê-su. Người đã sống cho và sống với người khác; đặc biệt là những ai bị bỏ rơi, những ai bị liệt vào hạng tội lỗi. Tất cả đều được mời gọi đồng bàn với Người; và khi đồng bàn với nhau để cử hành bữa tiệc Thánh Thể của Chúa Ki-tô là lúc Người ban cho chúng ta sức mạnh đổi mới, mời gọi chúng ta chia sẻ con đường và lối sống của Người. Và một khi, chúng ta học được lối sống của Người là lúc chúng ta hãnh diện làm chứng rằng chính thật chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa vậy.

Và trong khi cử hành Lễ cung hiến Thánh Đường Laterano ở Rôma, Mẹ Giáo Hội muốn nhắc nhở chúng ta nhớ rằng Thiên Chúa không chỉ ngự trong nhà thờ mà Người muốn ở lại trong thân xác ta nữa. Và được soi chiếu bởi Lời Chúa, chúng ta hãy cung kính và dâng hiến thân thể của Đức Ki-tô trong chính thân xác của mỗi người, bởi vì tại nơi đó Chúa đã ngự trị.

Sau cùng, xin Đức Kitô, Đền Thờ thật của Thiên Chúa, luôn ngự trong lòng chúng ta, tuôn chảy dòng nước sự sống và niềm vui cho toàn thế giới. Và mỗi lần đến nhà thờ, chúng ta được mời gọi trở nên nhà tạm sống động của Chúa giữa lòng đời. Amen!


No comments:

Post a Comment