Click for audio SỰ CHẾT MỞ RA SỰ SỐNG
Cuộc sống là một món quà từ Thiên Chúa và không có gì Thiên Chúa tạo thành hay ban tặng mà bị lãng phí. Vì thế, con người cần tương tác, nối kết, hiệp thông và cầu nguyện cho nhau, và lời cầu nguyện, sự hiệp thông giữa các tín hữu không dừng lại ở sự chết.
Khi tưởng nhớ và cầu nguyện cho nhau là lúc chúng ta dâng lên Chúa những tâm tình tạ ơn vì lượng ân sủng mà Người đã ban cho chúng ta, khi còn sống, cũng như sau khi đã qua đời. Đồng thời, việc cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời còn là cơ hội để chúng ta nhìn lại hành trình sống đạo của chính mình mà chuẩn bị lối sống chờ ngày Đức Kitô đến đón về nhà Cha.
Chính vì thế, tôi nghĩ rằng việc xin lễ cầu nguyện cho các người đã chết là lúc chúng ta cầu nguyện cho chính chúng ta được sống sao cho xứng đáng với những hồng ân đã được ban tặng, và cầu xin Chúa giúp chúng ta được trung tín như họ đã tín trung. Việc trung tín là hồng ân của Thiên Chúa, còn bổn phận của chúng ta là đáp trả để lượng từ bi và lòng thương xót của Thiên Chúa có cơ hội phát triển làm cho những hồng ân đó được sung mãn hơn.
Thật vậy, chúng ta được sinh ra để trở thành những vị Thánh. Chúng ta được kêu gọi nên Thánh. Tuy nhiên, con đường nên Thánh không phải là việc làm trong một ngày hay một khoảng thời gian nào đó, nhựng đôi khi chúng ta phải mất cả một đới mới có thể đạt được mục đích này.
Khi còn sống, chúng ta phải va chạm, đối diện với các thử thách, đòi hỏi sự cố gắng để vượt qua các khó khăn…. Tất cả có thể làm cho chúng ta bị tổn thương. Và như thế thì sau khi hoàn tất cuộc hành trình vất vả, gian nan, chúng ta cần được tắm rửa để gội sạch những bụi bặm, cần được thanh luyện để nên hoàn hảo xứng đáng với tiêu chuẩn của Chúa hơn.
Việc thanh luyện này diễn tả tình trạng sống của con người - khi còn sống cũng như sau khi chết – hơn là ám chỉ đến nơi chốn như cụm từ ‘luyện ngục’ mà chúng ta thường được nghe. Vì chúng ta tin rằng sự chết dẫn con người bước vào hành trình mới, rộng lớn và bao la hơn hành trình trên dương thế. Qua sự chết, con người chuyển sang vũ trụ khác, ở nơi đó không còn đau khổ, không còn hận thù ...; nhưng chỉ có bình an, hoan lạc và niềm vui, tất cả đều ở trong tình trạng vĩnh cửu; và cũng chính lúc đó con người được thu hút vào vũ trụ tràn đầy tình thương của Thiên Chúa, như Thánh Phao-lô từng nói: “Bây giờ (khi còn sống) chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau (qua sự chết) sẽ được giáp mặt. Bây giờ tôi chỉ biết có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. Hiện nay đức tin, đức cậy và đức mến cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến. (1 Cor. 13:12-13)
Lòng mến, tình yêu thương là nền tảng của mọi mối tương quan giữa Chúa với ta, giữa chúng ta với nhau. Và trong thân phận làm con Thiên Chúa, chúng ta tiếp tục xây dựng tương quan tình yêu đó với nhau khi còn sống cũng như sau khi đã qua đời. Và nhờ vào sức mạnh của tình yêu này, chúng ta xác tín rằng cho dù thân nhân của chúng ta đã lìa cõi thế về mặt thể lý; nhưng sự hiện diện của họ tồn tại vĩnh viễn trong lòng yêu thương và sự tưởng nhớ của chúng ta.
Thưa anh chị em,
Như anh chị em đều biết trong sách Sáng Thế, tác giả đã nói mọi sự Thiên Chúa tạo dựng đều tốt, nhưng chưa hoàn hảo. Tất cả những lỗi lầm và sự bất toàn mà chúng ta mang theo cần được hoàn thiện bởi Con Thiên Chúa. Chúng ta cần được thanh tẩy và xứng đáng đứng trước mặt Chúa. Chúa biến điều tốt thành hoàn hảo.
Tất cả những điều nói ở trên có thể đã được giảng giải trong các đám tang của người thân yêu của mình, họ không bao giờ ra đi mà họ vẫn sống với chúng ta. Dù một ngày, một tháng, sáu tháng, một năm, 10 hay thậm chí 50 năm… họ vẫn sống mãi trong tâm trí và trái tim của chúng ta. Họ không bao giờ chết, họ vẫn ở với chúng ta. Bởi vì, họ đã chạm vào chúng ta, hình thành nên chúng ta và thay đổi chúng ta. Và chúng ta cũng thế, chạy đến họ để than thở, cầu xin và kêu cứu…..
Họ không chết. Cái chết không thể chia cắt chúng ta. Mối quan hệ của chúng ta và họ không bị phá vỡ bởi cái chết. Chúng ta nhớ đến họ và họ vẫn nhớ đến chúng ta khi họ đang ở gần Chúa trong cuộc sống vĩnh cửu.
Tuy nhiên, trong thực tế, chúng ta phải nhớ rằng nỗi buồn và sự mất mát là một phần của cuộc hành trình của chúng ta và chúng ở đó để nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện của họ và tình yêu của họ trong cuộc sống của chúng ta. Trong khi thương tiếc, chúng ta tin chắc rằng những người thân yêu của chúng ta đang tận hưởng sự bình an, thoải mái và niềm vui của cuộc sống vĩnh hằng.
Vì vậy, ngày tưởng nhớ các linh hồn là ngày của chúng ta. Ngày mà chúng ta nhớ lại nhiều tâm tư mà họ để lại. Ngày này chạm đến con tim của chúng ta. Ngày để lại sự hụt hẫng và đầy cảm xúc lẫn lộn. Đó là ngày để chúng ta tưởng nhớ, nhưng sự tưởng nhớ của chúng ta được hòa trộn với niềm vui mừng vì ông bà, cha mẹ và những người thân của chúng ta đã đến bến bờ vĩnh cửu. Còn chúng ta nhìn lại cuộc sống của họ để nhớ về sự tồn tại của chính mình. Chúng ta vẫn ruổi theo để mà tiến bước hầu đạt đến điều mà chúng ta ước mong, đó là vinh dự làm Con Chúa của chúng ta.
Trong tháng 11 nói riêng và trong cuộc sống nói chung, chúng ta hãy kết nối lại với những người thân yêu, những người đã về với Chúa. Khi còn sống, họ đã cho chúng ta sự sống, nguồn vui, sức mạnh và những gì tạo nên chúng ta như hôm nay thì giờ đây, trong nhà Cha, họ sẽ tiếp tục trao ban cho chúng ta các điều cả thể như thế
Chúng ta hãy tưởng nhớ đến họ, không chỉ hôm nay mà mãi mãi.
Xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy. Amen!
No comments:
Post a Comment