Bài Tin Mừng của
Chúa Nhật hôm nay kể lại việc Đức Giê-su chữa lành cho mười người phung cùi. Trước
tiên là việc chữa cho họ khỏi bịnh. Nhưng điều quan trọng và mang một ý nghĩa
sâu xa hơn, đó là thái độ hay phản ứng của họ trước ân huệ của Thiên Chúa. Cả
mười người được chữa lành, thế mà chỉ có một người được biến đổi. Vì sao, bởi
vì ông ta biết quay lại, biết nhận ra người vừa ban ơn cho nên ông phải cảm ơn.
Qua việc trở lại để cảm ơn, ông đã bắt đầu một mối tương quan mới và chân thật
với Đức Giê-su. Còn chin người kia vẫn làm tôi cho lề luật.
Truyện kể như
thế này: Trên đường đi Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su băng qua biên giới giữa
Sa-ma-ri và Ga-li-lê, Người tiến vào một
ngôi làng thì mười người phung cùi đã ở đó. Họ đã nghe danh tiếng của Người. Hẳn
nhiên, có vài người Do Thái trong nhóm nên họ không dám bước qua ranh giới của
lề luật mà chỉ đứng ở đàng xa mà kêu gào xin Đức Giê-su thương tình cứu giúp.
Đức Giêsu
không chữa trị cho họ ngay lập tức mà bảo họ đi và trình diện với các tư tế. Theo
luật dậy thì chỉ có các tư tế mới đủ thẩm quyền xác nhận ai sạch ai dơ trước
khi người bị phong cùi được phép trở lại tham dự sinh hoạt với cộng đoàn như mọi
người.
Mười người
phung cùi vâng lời Đức Giê-su đi trình diện các tư tế và đang trên đường đi thì
họ thấy có những sự kiện khác lạ đang xẩy ra trong cơ thể của họ. Tất cả đều thấy
sự tăng trưởng xảy ra: những ngón tay của họ mở rộng thành bàn tay bình thường.
Các vết mụn trên mặt họ liền lại… Khi các điều này xảy ra, cả mười người đã biết
là họ được chữa lành; thế mà chỉ có một người trong nhóm họ quay ngược lại với Đức
Giêsu, để cảm ơn Người; còn chín người kia, hẳn nhiên, vẫn đang trên đường đến
gặp các tư tế theo lịnh truyền của Đức Chúa.
Điều làm cho
Đức Giê-su và mọi người ngạc nhiên là người quay trở lại gặp để nói lời cảm ơn
với Đức Giê-su là người Sa-ma-ri-a. Ông bị người Do Thái xem như kẻ thù, giống
ngoại bang, thế mà lại trở thành kiểu mẫu của lòng biết ơn và đức tin.
Có một chi tiết
mà chúng ta nên ghi nhận ở đây, đó là trong cơn hoạn nạn thì mười người phong
cùi có nhau. Họ không bị gốc gác dân tộc, tôn giáo và niềm tin chia cách. Họ có
chung một căn bịnh nên gắn bó để bảo vệ và nâng đỡ nhau. Bản sắc chung của những
người bị khinh chê, ruồng bỏ đã đẩy họ trở thành những người thân của nhau. Thế
mà, sau khi được chữa khỏi, được tự do, họ lập tức bị ngăn cách. Nhưng, chỉ còn
một người xứ Sa-ma-ri-a, vẫn còn bị coi là giống ngoại bang, đã trở lại và tiền
về phía Đức Giê-su.
Đứng trước phản
ứng của chín người kia, những ai khó tính sẽ cảm thấy bị tổn thương và đau lòng
vì sự vô ơn của họ. Thật ra, họ đâu có làm điều gì sai, họ vẫn vâng lời Chúa,
đang trên đường đến gặp các vị tư tế để xin giấy xác nhận trở về với các sinh
hoạt thường nhật như mọi người. Tuy nhiên, vì bám vào lề luật như một bảo đảm
cho cuộc sống nên họ đã mất đi cơ hội đón nhận sự thay đổi, điều mới mẻ mà Đức
Giê-su vừa thực hiện. Tuy họ không sai nhưng cơ hội để được đổi mới đã vuột khỏi
tầm tay của họ. Thật đáng tiếc!
Còn chúng ta
thì sao? Vẫn sống và chu toàn mọi khoản luật như là nguồn sức mạnh cứu thoát
chúng ta hay sẵn sàng nhận biết ơn Chúa với lòng cảm tạ mà tôn vinh và thờ lậy Ngài. Không ai có thể trả
lời câu hỏi này thay cho chúng ta.
Đối với Thiên
Chúa, điều làm cho con người có giá trị là thái độ và cách ứng xử của chúng ta
trước lượng ân sủng vô biên của Thiên Chúa đổ trên chúng ta. Chúng ta đã làm gì
với các hồng ân cao cả như thế.
Thánh Gioan
cho biết: “Tự nguồn sung mãn của Chúa, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này
đến ơn khác.” Ngài ban cho mỗi người những ơn họ cần, tùy thuộc vào khả năng
đón nhận của từng người, nhưng cùng mục đích là để họ sống tốt đẹp và thánh thiện
hơn.
Trong cuộc sống,
đã có bao nhiêu dấu chỉ nói lên sự can thiệp và thông ơn của Thiên Chúa.
Nếu không có
ơn Chúa thì làm sao vợ chồng có thể yêu thương, kính trọng và luôn làm gương
sáng cho con cái được?
Nếu Chúa
không hoạt động thì làm sao ông cha này bà phước kia hay thầy dòng nọ có thể
quên ‘cái tôi’ của bản thân mà hết lòng phục vụ dân Chúa?
Kể sao cho hết
những ơn lành Chúa ban cho như ơn khôn ngoan, sự hiểu biết, cơ hội phục vụ, sức
khỏe tráng kiện, đầu óc minh mẫn, con tim trong sáng, đồng cảm để tha thứ cho
nhau, và ngay cả các đau khổ cũng là cơ hội để giúp mình nhận ra sự bất toàn và
mỏng dòn của thân phận con người mà nương tựa vào Chúa hơn…, tất cả đều là ơn của
Chúa.
Điều quan trọng
là mắt chúng ta có mở rộng đủ để nhận ra ơn Chúa hay là lại nghĩ rằng đó là những
gì mình xứng đáng được, và nếu như thế thì hình như chúng ta đã coi Chúa như là
người đầy tớ thay vì Đấng ban ơn rồi!
Đứng trước những
ơn lành Chúa ban, chúng ta hay dùng các từ như tạ ơn, cảm ơn, ghi ơn, nhớ ơn,
biết ơn…, để diễn tả thái độ của chúng ta, nhưng có lẽ một từ mộc mạc và đầy ý
nghĩa nhất mà lâu nay chúng ta quên không dùng đó là ĐỘI ƠN: Ơn Chúa nhiều quá, nặng quá, đến độ ta không cầm, không thể
mang, không cách nào khoác vào được, mà
phải đội trên đầu, diễn tả sự kính trọng đối với Chúa, với ơn Chúa.
Đội trên đầu
thì phải sấp mình, quì gối xuống mà tôn vinh Đấng ban ơn. Đội trên đầu là hành
động nói lên tấm lòng thần phục và gắn bó của chúng ta đối với Chúa. Đội ơn trên đầu không vì những ơn huệ mới
được ban, cho bằng khám phá ra tình yêu của Thiên Chúa vẫn bao bọc lấy mình.
Vì thế, xin
Chúa cho chúng ta có lối sống như người Sa-ma-ri-a trong bài Tin Mừng hôm nay để
chúng ta nhận biết các ơn lành của Chúa, biết quay lại, biết đội ơn và sống mỗi
ngày như bài ca tạ ơn mà dâng lên và tôn vinh Thiên Chúa, Đấng luôn yêu thương
và cứu chữa chúng ta. Amen.
No comments:
Post a Comment