Với bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Lu-ca đã đưa chúng ta trở lại
cuộc hành trình lên Giê-ru-sa-lem của Đức Giê-su. Người biết ngày hoàn tất sứ vụ
đang đến gần, nên từ giờ phút này trở đi, Người dành nhiều thời gian để hướng dẫn
các môn đệ.
Đức Giê-su biết các môn đệ vốn mỏng dòn và yếu đuối, còn gặp nhiều
khó khăn, thường xuyên bị vấp ngã và vi phạm các lỗi lầm. Nhưng cũng không vì
thế mà các môn đệ có thể làm cớ vấp phạm cho những kẻ bé mọn, Người nói rằng chẳng
thà người đó bị đá cột và xô xuống biển thì hơn. Lời Chúa phán xem ra khá gay gắt,
nhưng Người không có ý khuyến khích chúng ta có những hành vi bạo động đối với
những ai làm gương xấu cho kẻ khác. Thật ra, Đức Giê-su muốn nhắc nhở chúng ta
nhớ đến bổn phận của mình. Đó là: hãy cẩn thận trong lời nói và hành động. Đừng
làm cho người khác bị lầm đường lạc lối, bị vấp ngã hay lòng tin bị lung lay.
Đức Giê-su không dừng lại ở lời cảnh báo nghiêm khắc đó. Người
tiếp tục khuyên các môn đệ phải tha thứ cho nhau, không chỉ bẩy lần mà là bẩy
mươi lần bẩy. Con số bẩy mươi lần bẩy không ám chỉ đến số lượng, nhưng có nghĩa
là tha liên tục, tha không giới hạn, tha không mệt mỏi. Hành động tha thứ này
nói lên tình yêu mà chúng ta dành cho nhau. Mọi hình thức đổ vỡ chỉ xẩy ra ở
nơi không có sự tha thứ.
Làm thế nào có thể đạt được các yêu cầu này. Hãy nhìn vào môi
trường chung quanh, chỗ nào cũng hỗ trợ cho nền văn hóa đề cao chủ nghĩa cá
nhân, lấy ‘cái tôi’ làm trung tâm. Suy nghĩ và cách sống này thấm nhuần và ảnh
hưởng trong đời sống của các tín hữu. Phải chăng chúng ta cũng giống như một nắm
cát rời rạc được bốc và đặt để bên nhau vào các sinh hoạt xẩy ra trong nhà thờ
vào các dịp cuối tuần, rồi sau đó ra về và không còn có quan hệ hay tương tác
nào với nhau. Ai sống mặc ai!
Không phải thế, chúng ta được mời gọi và sống bên nhau như một
gia đình. Chúng ta là phần tử của một thân thể, nối kết và được nuôi dưỡng bởi
một dòng máu của Đức Ki-tô. Chúng ta được mời gọi chia sẻ cho nhau, chăm sóc lẫn
nhau, tha thứ và cùng nhau xây dựng gia đình đức tin.
Đó là tâm trạng và cảm nhận của các môn đệ khi họ nghe Chúa
ban các chỉ dẫn về việc làm gương sáng và tha thứ cho nhau. Họ biết rằng muốn
thi hành chỉ thị của Chúa một cách triệt để thì họ phải tin vào Chúa, gắn bó
tuyệt đối vào quyền năng của Thiên Chúa. Vì thế, các Tông Đồ đã xin Chúa thêm
lòng tin cho họ. Và, đó cũng là lời van xin của chúng ta.
Như các môn đệ, đã nhiều lúc chúng ta đối diện với các khó
khăn, những trở ngại vượt quá sức mình. Tôi muốn thay đổi nhưng dường như cảm
thấy bất lực trong việc sửa chữa vì vậy tôi, không chỉ một lần mà rất nhiều lần,
đã cầu xin: Chúa ơi, con cần Người, xin hãy thêm sức mạnh và lòng tin cho chúng
con.
Ngay lúc đó, Lời Chúa phán hôm nay vọng trong tai tôi: “Nếu
anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật
rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc”, nó cũng sẽ vâng lời anh em.” Lòng tin ở
đây là sự phó thác và vâng lời mệnh lệnh mà Chúa muốn. Nó ẩn chứa tấm lòng cậy
trông và tín thác vào Chúa là mình sẽ thực hiện các việc làm gương sáng, mình sẽ
quan tâm và chấp nhận kể cả lỗi lầm của kẻ khác và sẵn sàng tha thứ cho họ nữa.
Lòng tin như thế bao hàm việc làm, không chỉ để lòng tin của mình trưởng thành
hơn, mà còn trở thành gương sáng cho người khác nữa.
Như vậy lòng tin không xuất phát tự mình, nhưng được ban tặng
từ Chúa cho nên lòng tin phải được bám rễ vào Đức Giê-su và Hội Thánh Người.
Lòng tin cần được chứng minh bằng việc làm. Cho dù, khoa học ngày nay có thể nhổ
bật rễ của cây dâu lên và đem đến một nơi khác để trồng, nhưng đó không phải là
điều làm chúng ta quan tâm. Điều quan trọng mà chúng ta cần thực hiện là dưới sức
mạnh của lòng tin vào Chúa, chúng ta sẽ quan tâm, yêu thương, chăm sóc và giúp đức
tin của chúng ta trưởng thành và lớn mạnh để có thể làm được những điều cao cả
và lớn lao hơn.
Lòng tin mà chúng ta xin hôm nay cũng không phải là quà tặng
được trao ban trong một lúc mà thôi. Sự trưởng thành và lớn mạnh của lòng tin
thì giống như việc lớn lên của hạt giống. Nó phát triển theo các diễn biến xẩy
ra trong các năm tháng của đời người, qua việc sinh lợi bằng các việc làm. Chúng
ta cần được lớn lên mỗi ngày. Nhưng giữa những thực tế của cuộc đời, biết bao
bóng tối có thể bủa vây chúng ta. Chính vì thế chúng ta luôn phải cầu xin Chúa
ban thêm lòng tin cho chúng ta. Xin Người ban thêm đức tin để chúng
ta biết đón nhận Người trong mọi người anh em, nhất là nơi những người thấp
hèn, những người bất hạnh, và ngay cả nơi những người thù ghét chúng ta.
Chúng ta tin
vào tình yêu Chúa Kitô, tin vào bản thân Người. Đức tin của chúng ta cần phải
trổ sinh hoa trái bằng việc làm để mọi người có thể hiểu được thế nào là tình
yêu mà chúng ta tin, thế nào là ơn tha thứ mà chúng ta đã lĩnh nhận và trao ban
cho nhau, và trên hết mọi sự là người ta có thể nhận ra khuôn mặt của Đấng Cứu
Thế mà chúng ta đang tôn thờ.
Không ai nhìn thấy lòng tin, phải chăng vì nó nhỏ như hạt cải,
nhưng nó có thể chuyển núi dời non. Lòng tin có thể làm bật gốc rễ của: “dâm
bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hoà, ghen tuông, nóng
giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén, và những điều
khác giống như vậy.” (Ga-lát 5:20-21) và thay vào đó là những việc làm vĩ đại,
như thánh Phao-lô đã viết trong thư gửi cho tín hữu ở Ga-lát, đó chính là: “bác
ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ.”
(Ga-lát 5: 23)
Đó là việc làm của lòng tin. Chúng ta tin rằng chỉ có trong Thần
Khí và sức mạnh của Chúa chúng ta mới thực hiện được các điều mà Thánh Phao-lô
khuyên dậy nói trên. Chúng ta không hãnh diện hay đi tìm lời khen thưởng cho
các công việc của mình, bởi vì không phải tự sức riêng mà mình đạt được. Tất cả
đều là hồng ân của Chúa.
Thiên Chúa không mắc nợ ai điều gì, ngoại trừ lòng thương mến,
vì đó là căn tính của Người. Giống như Người, chúng ta cố gắng yêu và tha thứ
cho nhau trong Chúa, chứ không phải yêu để trả nợ, cho dù đó là món nợ ân tình.
Và sau khi thi hành xong bổn phận của người môn đệ, chúng ta có thể hãnh diện
mà tuyên xưng rằng: những gì chúng con đã làm đều là những điều Chúa muốn, vì
ngoài Chúa ra chúng con thật vô dụng. Amen!
No comments:
Post a Comment