Click for audio TẠ ƠN CHÚA VÌ CON LÀ KẺ TỘI LỖI
Người Pha-ri-sêu được mô tả thật sống động. Ông đứng thẳng người bộc
lộ dáng vẻ tự tin, thì thầm với Thiên Chúa. Chúng ta phải thú nhận rằng những
việc ông làm, nào là không trộm cắp, không có hành vi bất chính, không ngoại
tình, còn tuân thủ việc đóng thuế thập phân cho đền thờ nữa là những việc tốt
và rất đáng khích lệ và ông ta đã hành động theo đúng luật Chúa. Ông ta làm được
nhiều việc hơn chúng ta. Thật cảm phục cho các tín hữu dám công khai nói như
người Pha-ri-sêu hôm nay.
Ông đã tạ ơn Chúa; nhưng cách ông tạ ơn dường như để khoe khoang
chứ không phải để tôn thờ Thiên Chúa. Sau đó, đã sai ông lại tiếp tục sai khi vịn
vào thành tích rồi hợm mình để chê bai người khác. Ông làm như đã trở thành con
người hoàn hảo bởi các việc ông làm.
Chúng ta tưởng rằng chỉ mấy ông Pha-ri-sêu thời Đức Giê-su mới
hành xử như thế. Thật ra trong mọi thời đại và dù bất kỳ sống trong môi trường
nào thì lối sống như ộng Pha-ri-sêu vẫn còn hiện diện và được khuyến khích
trong các cơ cấu, ngay cả các tổ chức công giáo. Họ là những người tự cho mình
là đạo đức, dựa vào công nghiệp và những đóng góp rồi coi kẻ khác không ra gì.
Thật ra, ai trong chúng ta cũng đều biết rằng chúng ta có làm được
các việc như thế cũng là hống ân của Chúa ban cho. Tất cả đều là hồng ân, là
quà tặng của Chúa trao ban để chúng ta chia sẻ cho người khác. Đó là bổn phận,
nếu không hành động thì chúng ta là người có lỗi, lấy gì mà vinh vang.
Nếu ai trong chúng ta có muốn so sánh thì hãy lấy tiêu chuẩn của
Tin Mừng ra mà so sánh. Tất cả chúng ta, dù là ai hay dù đang nắm giữ tác vụ
nào của Hội Thánh, tất cả đều là tội nhân, là những con người khuyết hẳn vinh
quang và sự Thánh Thiện của Chúa nơi mình.
Vì thế, hãy học vẻ đẹp của người thu thuế. Ông biết các công việc
của ông, như cộng tác với chính quyền, thu thuế và làm giàu trên xương máu của
nhân dân khiến cho ông tuy giầu có nhưng lại bị dân chúng ghét bỏ. Ông nhận ra
một sự thật là cho dù liêm khiết và thành thật đến đâu thì ông cũng là người có
tội với dân tộc và với dân chúng. Chính vì thế, ông chẳng có gì để hãnh diện
hay trình bầy thành tích trước mặt Chúa. Ông đứng tự đàng xa, không dám ngước mắt
nhìn ai, nhìn vào cõi lòng, hẳn nhiên khi nhìn vào cõi lòng ông thấy sự uy
nghiêm và thánh thiện của Chúa, nên ông đấm ngực mà thân thưa cùng Chúa rằng:
“Lậy Thiên Chúa, xin thương xót, con là kẻ tội lỗi.”
Giống như anh con thứ trong dụ ngôn Tình Phụ Tử, người cha đã
không cho phép anh kể hết các tội của mình, không cho phép anh đánh mất mối
tương quan khi anh dự định nói rằng mình không xứng đáng là con của ông. Ông đã
cắt đứt việc anh con thứ kể lể về tội của anh thế nào thì ở đây cũng thế. Chúng
ta không thấy người thu thuế liệt kê các tội của anh. Với thái độ nhìn rõ sự thật
và vị trí trong thân phận của một kẻ có tội, anh đã được Thiên Chúa thương và
làm cho anh trở nên công chính. Nói khác đi, anh ra về và được khỏi tội.
Thưa anh chị em,
Nơi câu đầu của dụ ngôn, Thánh Lu-ca đã nói mục đich của dụ ngôn
này là bài học mà Đức Giê-su muốn trao ban cho một số người tự hào cho mình là
công chính mà khinh chê kẻ khác. Chúng ta có nằm trong đối tượng mà Đức Giê-su
dậy bảo hôm nay hay không?
Tôi thấy cách hành xử của hai người: Pha-ri-sêu và thu thuế, đều
được lập lại trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Sống trong một môi trường coi
trọng thành tích, chúng ta nói cho nhau nghe các thành tựu, liệt kê một mớ bảng
tạ ơn hay trọng thưởng. Chúng ta muốn nói cho người khác biết là chúng ta đang
làm rất tốt; rồi từ đó chúng ta cũng nghĩ rằng Chúa đang mong đợi các điều
tương tự từ nơi chúng ta, Chúa sẽ có ấn tượng tốt qua các thành công của chúng
ta. Bị ảnh hưởng bới các yếu tố đó nên ông Pha-ri-sêu của mọi thời đại đã làm
giống như người Pha-ri-sêu trong bài Tin Mừng. Cho dù ông mở đầu bằng lời tạ
ơn, nhưng tâm tình tạ ơn của ông đâu chẳng thấy mà chỉ thấy ông khoe thành
tích, kể lể công nghiệp hàm ý rằng những gì mà ông đang thụ hưởng là một sự đáp
trả mà Chúa phải ban qua các việc ông đã làm. Ông không còn nhận ra những gì mà
ông có được là hồng ân từ Chúa thì làm sao ông có thể tạ ơn được.
Chúng ta không cần tạo một ấn
tượng tốt nơi Thiên Chúa. Chúa biết rõ chúng ta là ai, và Người còn biết tận tường
chúng ta muốn gì. Vì thế, việc nhận ra vị trí và thân phận của chính mình là điều
tiên quyết mà chúng ta cần có khi đến với Ngài. Thiên Chúa làm gì còn chỗ đứng
nơi những kẻ chỉ biết đến mình, coi mình là trung tâm. Trong khi đó, có một sự
thật mà chúng ta hay quên đó là thân phận tội lỗi của mình. Và chính vì thế nên
chúng ta luôn cần đến Chúa.
Muốn được như thế, chúng ta cùng nghĩ rằng:
·
Bản thân và tất
cả những gì chúng ta có được đều thuộc về Thiên Chúa. Đừng nghĩ rằng mình xứng
đáng và chiếm hữu nó; trái lại hãy xử dụng mà chia sẻ cho nhau. Như vậy, những
gì mà chúng ta có thể làm được cũng là hồng ân của Chúa; chúng ta đâu còn có gì
để báo cáo thành tích mà vinh vang.
·
Tất cả mọi
người, dù già hay trẻ, cao hay thấp, sang hay hèn, cao trọng hay thứ dân, đều
được mời gọi để trở nên công chính và thánh thiện. Mức độ thánh thiện không tùy
thuộc vào công trạng của con người nhưng tùy thuộc vào mối tương quan giữa Chúa
và ta. Khởi điểm của việc thiết lập mối tương quan đó là nhận ra thân phận tội
lỗi của mình mà bám víu vào lòng Thương xót của Thiên Chúa. Không vịn vào công
trạng mà dựa vào quyền năng của Thiên Chúa bằng một tâm tình phó thác trọn vẹn
vì biết rằng Thiên Chúa luôn yêu thương mình.
Đó chính là
khởi điểm của cuộc sống mới. Cuộc sống
không bị mặc cảm tội lỗi dầy vò; nhưng qua đó chúng ta nhận ra Tình Yêu của
Chúa cao cả dường bao. Vì Ngài là tình yêu, và Tình yêu chính là bản chất và sức
sống của Thiên Chúa. Amen!
No comments:
Post a Comment