Click for audio GƯƠNG SÁNG CỦA BÀ GÓA
Trọng tâm của
bài Tin Mừng hôm nay là cầu nguyện, đó là lẽ sống của người môn đệ. Cầu nguyện không chỉ là đọc kinh, mà là kết hợp tâm hồn với Thiên
Chúa, gắn bó và đặt trọn vẹn lòng tin nơi Người. Vì thế, trong câu mở đầu của bài Tin Mừng,
Chúa dậy chúng ta phải siêng năng cầu nguyện. Cầu nguyện với lòng tha thiết và
liên tục, không được nản chí. Sau đó, Người đã minh họa lời giảng dậy bằng dụ
ngôn ông quan tòa bất lương gặp bà góa quấy rầy.
Trước tiên là
việc xuất hiện của ông quan tòa. Các chi tiết mô tả về tính nết của ông quan
tòa như: bất lương, không sợ trời, chẳng nể đất và cũng chẳng sợ ai được nhấn mạnh
nhằm chuẩn bị cho chúng ta nhìn thấy trước khó khăn mà bà góa sẽ phải đối diện.
Sau đó, một bà
góa như tất cả mọi bà góa trong xã hội Do Thái được trình làng. Hoàn cảnh của
các bà góa thời Đức Giê-su không được bảo vệ và không có nhiều quyền lợi như
các bà góa trong xã hội hiện đại. Họ là những người cô thân cô thế, bị thiệt
thòi mọi sự, không ai binh vực. Nhưng lòng kiên tâm của bà được đề cao. Đó là
điểm chính yếu của dụ ngôn. Bà cứ kiên trì kêu cầu mãi. Hết ngày này đến hôm
khác, bà cứ chờ chực ở cửa quan để đòi công đạo, đòi được minh xét vì bà nghĩ rằng
phần lỗi về đối phương, họ đã làm hại đến bà.
Cuối cùng, vị
quan tòa vô tâm và chẳng hề biết sợ ai của chúng ta cũng phải đứng ra xét xử bịnh
vực quyền lợi cho bà. Thật lý thú khi chúng ta nghe được lối suy nghỉ của ông
khi xét xử, ông ta chẳng vì công lý hay bị lương tâm thúc đẩy mà binh vực cho
quyền lợi của bà mà chỉ vì sợ bị bà quấy rầy khiến cho ông bị nhức đầu long óc
mà xử cho xong.
Sau khi kể
xong câu chuyện, Đức Giê-su mới kết luận: “Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không
minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?”
Như vậy, câu đầu tiên và câu cuối cùng của bài Tin Mừng cho chúng ta thấy ý tưởng
chính là cần phải cầu nguyện luôn, đừng nản chí.
Vẫn biết là
như thế; nhưng sự hiểu biết của chúng ta về cầu nguyện có đem lại lợi ích gì
hay không? Có nhiều người nói về cầu nguyện rất hay, rất thu hút và làm vừa
lòng mọi người mà không thực tâm cầu nguyện thì cho dù bài nói có sâu sắc đến
đâu cũng không có sức mạnh để truyền lửa cho người nghe.
Hãy nhìn xem
gương của các Tông Đồ. Sau khi chứng kiến giây phút cầu nguyện vô cùng sốt sắng
và thân mật giữa Đức Giê-su và Cha Người, cho nên các ông đã xin Chúa dậy cho ho
phương thức cầu nguyện; và Đức Giê-su thay vì dậy cho các ông cách thức cầu
nguyện thì Người đã chia sẻ ngay những tâm tình mà Người vừa tâm sự với Cha của
Người cho các Tông đồ; từ đó chúng ta có Kinh Lậy Cha.
Vì thế, cầu
nguyện là việc phải làm, không chỉ một lần mà làm liên tục. Trong niềm tin và
phó thác chúng ta dâng lên Chúa tất cả, không phải cứ mỗi lần chạy đến với và
bên Chúa lại là xin ơn.
Ý tưởng nêu
trên được minh họa qua truyện kể sau.
Có một gia
đình kia không giống như các gia đình khác. Ông chồng của căn nhà này là người
cầm lõi, tay hòm chìa khóa thay vì nằm trong tay bà vợ như mọi gia đình khác
thì lại nằm trong tay ông. Được một điều là ông rất đại lượng, không chi ly và
ít khi chất vấn vợ con về việc chi tiêu.
Thế mà, đã có
một lần ông cảm thấy nhức đầu long óc khi những người con của ông, hết cô này đến
chú kia, lần lượt đến xin ông điều này, đứa khác lại xin ông cho tiền mua điều nọ.
Đứa nào cũng cần. Cái gì các cháu đưa ra cũng đều đúng… Thế mới làm ông khổ. Từ
trong nỗi khổ đó ông mới nghiệm ra một điều là con cái của ông dù lớn về phần
xác, nhưng chưa một cháu nào trưởng thành và biết suy tính cho cuộc sống của
chúng cả. Lúc nào hết xin lại đến cầu, cứ như vậy thì làm thế nào!
Từ hoàn cảnh
thực tế mà nhiều gia đình vướng phải anh chị em thử hình dung ra cảnh Chúa phải
nghe chúng ta, bao nhiêu tỷ người, lải nhải. Hơn nữa nhiều lúc chúng ta xin điều
mà chúng ta không biết mình xin gì nữa.
Vẫn biết khi đau thì xin khỏi
bịnh… Nhưng, tại sao không xin phó thác và can đảm để đối diện với căn bịnh. Đó
là chưa kể đến việc nếu bịnh nào Chúa cũng chữa khỏi thì cần gì mấy ông bác sĩ
và cũng chẳng cần ngân sách để xây thêm nhà thương và các viện nghiên cứu nữa.
Rồi
trong cảnh nghèo, túng thiếu thì xin no đủ… Nhưng, tại sao không xin chấp nhận
và cầu nguyện cho mấy ông nhà giầu biết noi gương Chúa mà sống đại lượng.
Làm thế nào để
lời cầu xin của chúng ta được Chúa ban trong khi chúng ta lại sống ích kỷ, chỉ
biết nghĩ đến nhu cầu, dù thiết yếu, nhưng vẫn là xin cho mình.
Nói chung, dù
xin ơn là điều chính đáng và cần thiết. Nhưng chúng ta dễ rơi vào vị trí của những
người chỉ biết ỷ lại, chờ đợi sự bố thì của kẻ khác; chưa kể đến các ơn mà chúng
ta xin dường như chỉ vì nhu cầu của bản thân…. Tại sao không xin ý Chúa….
Chúa dậy chúng
ta phải lo và quan tâm đến cuộc sống của nhau.
Lo bằng tâm (có
nghĩa là cầu nguyện), quan tâm bằng hành động (viêc làm).
Để kết thúc,
xin anh chị em cùng nghe phần chia sẻ của một tác giả vô danh như sau:
·
Tôi đã xin Chúa cất đi tính kiêu căng và Chúa trả lời: “Không”. Người
nói rằng không phải Người sẽ cất đi tính xấu đó, mà chính tôi mới là người cố gắng
chiến đấu để vượt thắng nó.
·
Tôi đã xin Chúa ban cho tôi lòng kiên nhẫn và Chúa đã trả lời:
“Không”. Người nói rằng kiên nhẫn là hoa trái của thử thách. Người không ban
cho tôi trái ấy mà để tôi tự tìm lấy.
·
Tôi đã xin Chúa ban cho tôi được hạnh phúc và Chúa đã trả lời:
“Không”. Người nói rằng Người ban ân phúc cho tôi, còn hạnh phúc hay không là
tùy vào cách thức tôi đón nhận và hành động.
·
Tôi đã xin Chúa gia tăng tinh thần cho tôi và Chúa đã trả lời:
“Không”. Người nói rằng tôi phải học để trưởng thành và lớn lên, nhưng Người sẽ
mài dũa và cắt tỉa để tôi sinh thêm nhiều hoa trái.
·
Tôi đã xin Chúa đừng để tôi đau khổ và Người đã trả lời: “Không”. Người
nói rằng đau khổ là một phần của đời sống và giúp tôi đến gần Người.
·
Tôi đã hỏi: “Liệu Người có yêu tôi không” và Người đã trả lời:
“Có”. Người nói rằng Tình Yêu là bản chất và lẽ sống của Người. Chính Đức
Giê-su, người Con mà Người yêu nhất đã chết để bộc lộ Tình Yêu đó cho tôi.
·
Sau cùng, tôi đã xin Chúa giúp tôi yêu mến tha nhân như Người yêu
thương tôi và Chúa nói: “Cuối cùng con đã xin đúng điều Chúa mong đợi”.
Hy vọng, tâm
sự nguyện xin nói trên cũng là tâm tư của chúng ta.
Nguyện xin
Chúa giúp chúng ta tín thác vào Chúa trong việc cầu nguyện để khi Người đến vẫn
còn thấy lòng tin trên trái đất này. Amen.
No comments:
Post a Comment