Wednesday, 7 January 2026

PHÉP RỬA, KHỞI ĐIỂM CỦA SỨ VỤ

 Click for audio PHÉP RỬA, KHỞI ĐIỂM CỦA SỨ VỤ

Trong cuộc sống, có những cuộc gặp gỡ để lại các dấu ấn và những kỷ niệm khó quên. Cũng có những biến cố khiến chúng ta phải đưa ra quyết định, dù đi theo hướng nào cũng đòi hỏi sự hy sinh và một khi đã chọn lựa rồi thì chúng ta phải toàn tâm toàn ý mà chu toàn cho khỏi lỡ việc. Nói chung, tất cả mọi sự kiện hay những dịp tao ngộ luôn là lời mời gọi hay là dấu chỉ giúp chúng ta trưởng thành hơn.

Sau đây là một thí dụ điển hình.

Thánh An Phong được sinh ra và lớn lên trong một gia đình quí tộc. Năm 17 tuổi, ngài đã đạt được hai tước vị: tiến sĩ giáo luật và tiến sĩ dân luật. Sau đó, Ngài hành nghề trạng sư. Một trạng sư trẻ, nổi tiếng và hầu như chưa thua một vụ kiện tụng nào. Cho đến một ngày kia, trong một vụ kiện, An Phong đã nắm chắc phần thắng trong tay; nhưng ai ngờ kết quả hoàn toàn trái ngược, thân chủ của ngài bị xử thua, bởi vì vụ kiện đã được quyết định bởi vị thẩm phán trước khi phiên tòa bắt đầu.

Sau khi thua cuộc, theo như sử liệu ghi lại, An Phong đã tự nhốt mình 3 ngày trong phòng. Sau đó, ngài đi thăm các bịnh nhân mang các chứng bịnh nan không có thuốc chữa như bịnh Si-da ngày nay. Trong thời gian phục vụ các bịnh nhân, An Phong nhận được ánh sáng của Thiên Chúa trong một thị kiến yêu cầu ngài từ bỏ con đường vinh hoa của thế gian để phục vụ Hội Thánh và vinh quang của Thiên Chúa.

Như vậy biến cố thua kiện được coi như một dấu chỉ mở đầu cho một hành trình tìm kiếm Thiên Chúa của An Phong. Từ dấu chỉ đầu tiên như ngôi sao dẫn đường đó, An Phong nhận ra một sự thật là Thiên Chúa đang chờ ngài. Ngài đã lên đường tìm kiếm, không chỉ qua việc sống thân mật với Thiên Chúa mà thôi, mà còn nhìn thấy Chúa qua việc phục vụ bịnh nhân nữa. Tất cả nói lên nỗ lực tìm kiếm để đi đến một quyết định thay đổi cuộc sống của Ngài. Ngài đã hiến thân phục vụ Hội Thánh và sau này qua việc gặp gỡ dân nghèo tại Scala, An Phong, lúc đó đã là một linh mục, tiến thêm một bước quan trọng khác, không chỉ làm thay đổi đời ngài mà còn làm thay đổi bao thế hệ con cháu của ngài sau này nữa, đó là việc thành lập một Hội Dòng chuyên lo việc rao giảng và phục vụ người nghèo, đó là Dòng Chúa Cứu Thế. Nói gì thì nói, việc thua kiện vẫn là biến cố đầu tiên đánh động và làm thay đổi vận mạng của Cha Thánh An Phong.

Cuộc đời của chúng ta cũng thế, đã có những cuộc gặp gỡ để lại dấu ấn và những kỷ niệm khó phai mờ. Lại có những người nhận ra hướng đi mà Thiên Chúa muốn họ thực hiện chỉ sau một lần tĩnh tâm. Đã là con người, chúng ta sẽ phải đối diện với những khoảnh khắc như thế. Dù cho tiến trình tìm kiếm và biện phân khó khăn và dài đến đâu, chúng ta cũng cần có quyết định sao cho phù hợp với lối sống của chúng ta.

Một người đàn ông đã lập gia đình, lại vô tình gặp phải một mối quan hệ với bạn đồng nghiệp tại nơi làm việc khiến cho mối tình chung thủy mà anh đã hứa với vợ anh có thể bị đe dọa. Trong giây phút đó, anh biết mình sẽ phải làm gì để tín trung với lời thề nguyền trong ngày hôn lễ và đem lại hạnh phúc cho gia đình của anh.

Lại có một nam tu sĩ kia, sau khi đã tuyên khấn và đi thực tế để học thêm kinh nghiệm cho đời tu. Trong thời gian đó, thầy đã gặp một cô thiếu nữ đang cần sự giúp đỡ. Và dĩ nhiên, với một con tim nhậy cảm, tấm lòng chạnh thương trước những khó khăn mà cô đang gặp phải, thầy tận tâm lo lắng cho cô. Cho đến một hôm kia, thầy nhận ra rằng mối quan hệ của họ không còn thuần túy là mối liên hệ giữa một hướng dẫn viên và một người đang cần được hướng dẫn nữa. Mối quan hệ, tuy chưa có gì là sai trái, nhưng dường như đã hơi vượt qua ranh giới. Thầy hồi tâm và biết mình cần phải làm gì. Thầy cần có quyết định!

Hầu hết tất cả mọi quyết định đều đòi hỏi lòng hy sinh. Tuy nhiên, chúng ta vẫn hy vọng rằng quyết định và sự hy sinh của chúng ta dành cho nhau sẽ đem đến hạnh phúc và giá trị lâu bền. Chúng ta hướng về tương lai và mong chờ nhiều cơ hội mới sẽ diễn ra với những giải pháp thật tốt đẹp đang chờ đợi. Như vậy, thời gian này cũng thật thú vị. Đó là thời gian của sự khởi đầu mới.

Anh chị em thân mến,

Đức Giê-su cũng đã trải qua kinh nghiệm này. Trong cuộc đời của Người thì biến cố lĩnh nhận phép rửa hôm nay đánh dấu một bước ngoặt lớn. Nó có thể được coi như là sự kiện kết thúc quãng đời ẩn dật và báo trước cuộc sống công khai của Người.

Trong thời gian qua chúng ta đã hân hoan mừng kính mầu nhiệm Giáng Sinh và việc Chúa tỏ mình cho muôn dân trong Lễ Hiển Linh. Ngày hôm nay, chúng ta quay về đời sống thường nhật của Chúa.

Tại bờ sông Gióc-đan, Đức Giê-su tự nguyện đón nhận phép rửa của Gio-an Tẩy giả. Cho dù Người vô tội, nhưng Người muốn đi vào thế giới của chúng ta. Người hòa nhập vào lớp tội nhân và nên một giữa chúng ta. Giữa Người và chúng ta không có một rào cản nào. Người không chôn mình trong hoang địa, không xa lánh thế trần, nhưng là người phàm và cư ngụ giữa chúng ta.

Qua hành động dìm mình vào trong nước hôm nay, Đức Giê-su còn chứng tỏ cho chúng ta thấy tình thương và sự hiệp thông mà Người đem đến. Đức Giê-su đã nên một với chúng ta để chúng ta có cơ hội nên một với Người, trong phép rửa mà Người sẽ trải qua và ban cho chúng ta sau này.

Sau khi đón nhận phép rửa bởi Gio-an, và lúc Người vừa từ dưới nước bước lên thì tầng trời mở ra, Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống và ngự xuống trên Người và những người chung quanh. Có nghĩa là trong ngày Chúa nhận thanh tẩy, Thánh Thần ngự xuống trên Người. Ngự xuống, không phải cho riêng mình Người. Nhưng, ngự xuống để Người đem một nền “công chính đích thực” đến cho và đến với mọi người. Ở nơi mà nền công chính đích thực đó, mọi người đều có những gì mình cần. Ở chốn ấy, phẩm cách của họ được công nhận. Và, người người được sống trong tương quan anh em trong yêu thương, tôn trọng và tha thứ cho nhau.

Chúa chịu phép rửa hôm nay đánh dấu một khởi điểm mới. Thời đại của ân sủng được khai mạc. Con người được tặng ban những ơn cần thiết. Như một phàm nhân, Đức Giê-su đã phục hồi phẩm giá của con người. Mọi người đều được tôn trọng và đối xử thật công bằng. Ai ai cũng cảm nhận được tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa. Một nền hòa bình vĩnh cửu được hiển trị nói lên triều đại công chính của Thiên Chúa đã hiện diện nơi sứ vụ mà Đức Giê-su khai mạc qua phép rửa của Gio-an hôm nay.

Cử hành lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa hôm nay còn là cơ hội để ta suy tư về chính ơn thanh tẩy mà ta lĩnh nhận. Đây không chỉ là nghi thức công nhận ta trở thành tín hữu và môn đệ của Chúa. Nhưng, là khởi đầu của một hành trình trải dài trong cuộc sống của người môn đệ.

Trong bí tích rửa tội chúng ta được mời gọi bước vào một hành trình không có đoạn kết. Phép rửa mời gọi ta dấn bước theo Chúa. Vì thế, chúng ta quyết tâm canh tân, làm mới điều chúng ta tin và mạnh dạn làm chứng hành trình theo Chúa của chúng ta. Có nghĩa là trên hành trình đó, chúng ta chỉ mong ước thi hành ý Chúa mà thôi.

Tóm lại, theo Chúa, hợp tác với Chúa trong sứ mạng loan báo Tin Mừng, đem tin vui đến cho người khác là sứ vụ mà chúng ta cần được hâm nóng trong Thánh lễ chịu phép rửa hôm nay. Đây còn là ngày khai mạc sứ vụ của Đức Giê-su, Đấng đã dìm mình dưới nước của dòng sông Gióc-đan để kéo chúng ta lên và bước đi với sứ vụ của Người luôn mãi. Amen!


No comments:

Post a Comment