Anh chị em thân
mến,
Trong bài Tin Mừng
hôm nay, Thánh Gioan tiếp tục bàn về ý nghĩa của ‘Bánh trường sinh’, dẫn đưa
chúng ta đi vào chiều sâu của phần suy tư mà Ngài và cộng đoàn của Ngài đã trải
nghiệm về bí tích Thánh Thể. Anh chị em thuộc các giáo đoàn tiên khởi đã không
chỉ tưởng nhớ đến Đức Giê-su, Đấng đã hiến tế trên bàn thờ Thập Giá để làm
nguôi lòng Chúa Cha và ban ơn cứu độ cho nhận loại. Họ, qua tiệc Thánh Thể, còn
làm chứng rằng Người đang hiện diện với họ. Đức Giêsu là bánh hằng sống từ trời
xuống và ở mãi với con người. Thịt Máu Người là quà tặng cho nhân loại được sống,
là lương thực đưa đến sự sống vĩnh cửu và là bảo đảm cho sự phục sinh. Đây là
điều phải chấp nhận bằng niềm tin.
Kết luận của diễn
từ cũng chỉ là nhấn mạnh đến thực tại tính của bí tích Thánh Thể. Điều này đã
được ẩn chứa ở phần trên của bài diễn từ, còn ở đây được nói đến trực tiếp. Những
điều Đức Giêsu nói trong diễn từ là một cách nói khác với các cử chỉ, ngôn ngữ
của Chúa trong bữa Tiệc Ly. Chính vì thế, tác giả Tin Mừng thứ tư không thuật lại
việc Đức Giêsu lập bí tích Thánh Thể trong bữa Tiệc Ly. Tác giả chỉ đưa ra những
suy niệm rất phong phú trong bài diễn từ giải thích dấu lạ hoá bánh ra nhiều.
Đức Giêsu nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn
bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi
đây, để cho thế gian được sống”. Nghe những lời như thế, phản ứng của những
người cùng thời với Chúa và có lẽ ngay cả chúng ta nữa. Đó là: “làm sao ông nầy có thể cho chúng ta ăn thịt
ông ta được?”
Để ca tụng tình
mẫu tử chúng ta đã được nghe nhiều câu chuyện, đôi khi mang tính giáo dục để
khuyên con người. Tuy vậy, vẫn có những truyện tích nói về sự hy sinh những giọt
máu cuối cùng của người mẹ để cứu sống con mình. Trong lần di tản năm nào bên
Việt Nam, người ta đã chụp được một tấm hình của một em bé đang nằm trên ngực mẹ,
ngấu nghiến, day và nuốt những giòng máu cuối cùng trên thân xác vẫn còn chút
hơi ấm của mẹ mình. Cháu được cứu thoát nhờ những giọt máu mà cháu tưởng là sữa
của mẹ mình.
Kính thưa anh chị
em,
Bí tích Thánh Thể
là một mầu nhiệm không phát sinh từ nỗ lực tìm kiếm của con người; nhưng đó là
việc Chúa đã cử hành như đã được các sách Tin Mừng ghi lại, cụ thể trong trình
thuật của Tin Mừng theo Thánh Mác-cô như sau: “Cũng đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm
lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: "Anh em
hãy cầm lấy, đây là mình Thầy." Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ
ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. Người bảo các
ông: “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người.”
Tất cả các hành
động “cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao ban” của Đức Giê-su trong bữa
tiệc vượt qua đã được thể hiện trọn vẹn trong sự chết, cao điểm của mầu nhiệm
hiến dâng mà Đức Giê-su đã thực hiện. Đây không chỉ là huấn lịnh. Đó là việc
làm của Đức Giê-su. Người đã làm mọi sự được cử hành trong nghi lễ của bữa tiệc
vượt qua này. Thân xác Người là tấm bánh mà Người đã bẻ ra và trao ban để nuôi
sống muôn người. Cuộc sống và sứ vụ của Người là bài ca chúc tụng Thiên Chúa.
Đức Giêsu đã
không trao cho chúng ta một kế hoạch, một chương trình để biến đổi xã hội. Người
đã không đến để lãnh đạo một cuộc cách mạng chống lại sự chiếm đóng của đế quốc
Rô-Ma. Thậm chí, Người cũng không phá hủy và quét sạch chế độ nô lệ mặc dù Người
có ý làm như thế. Điều tiên quyết mà Người đã làm là ban chính mình để bộc lộ
Tình Yêu khi Người dâng hiến bản thân cho Cha và Thánh Thần. Có nghĩa là Đức
Giê-su đã trao ban cho chúng ta quyền thừa hưởng gia nghiệp của Nước Chúa, tạo
cho chúng ta một cuộc sống nhằm giải thoát chúng ta khỏi quyền lực và ảnh hưởng
của sự ác khiến cho chúng ta không còn phải chết nữa.
Trong bí tích
Thánh Thể, chúng ta tin rằng có một mối dây liên kết không thể phá vỡ được thiết
lập giữa chúng ta và Đức Kitô Phục Sinh. Người đã được sinh ra như chúng ta, trưởng
thành và lớn lên theo năm tháng như chúng ta, và cuối cùng Người đã chết như tất
cả mọi người. Đức Giê-su giống như chúng ta trong mọi sự, ngoại trừ tội lỗi. Giờ
đây, trong bí tích Thánh Thể, chúng ta làm chứng về sự Phục sinh vĩnh cửu của
Người, Đấng đang sống và nuôi dưỡng để chúng ta đủ sức đi chung một con đường về
nhà với Người.
Đức Kitô Phục
sinh hiện diện với chúng ta trong Thánh Thể là sự hiện diện đích thật mà chúng
ta đón nhận đuợc trong niềm tin vào bí tích Thánh Thể. Thân xác Phục sinh đã khải
hoàn của Chúa hiện diện nơi đó hơn là thân xác khi còn tại thế của Người. Thân
xác Phục sinh là một thân xác hoàn hảo mà Thiên Chúa đã trao ban lại cho Đức
Chúa sau cuộc hiến dâng trên Thập Giá của Người.
Qua các hành vi
của thân xác, con người có thể tiếp cận và đến với nhau. Cùng một lối suy tư
đó, chúng ta có thể nhận ra điều thật sâu sắc trong trình thuật tạo dựng khi
tác giả sách Sáng Thế đã trình bầy thật độc đáo về việc tạo dựng con người là
thân xác của họ với hơi thở ban sự sống từ Thiên Chúa. Bằng vào thân xác đã được
Phục Sinh, Đức Giê-su bây giờ có thể có mặt trong bí tích cho bất kỳ người nào
khi Thánh Thể được cử hành. Đây không phải là hiện diện vật chất. Nhưng Chúa Giê-su
đến với chúng ta bằng sự hiện diện bí tích của mầu nhiệm Thánh Thể, không chỉ
đơn giản là một sự hiện diện bên chúng ta mà Người còn đem chúng ta đến chỗ
hoàn hảo ở trong Người nữa.
Trong bí tích Thánh
Thể, chúng ta có giao điểm của quá khứ, hiện tại và tương lai. Chúa Giêsu đến với
chúng ta để chúng ta có thể ăn Mình và Máu Người. Đây chính là của ăn trường tồn
và vĩnh cửu biến đổi thân xác chết dở của chúng ta thành thân xác vinh hiển của
Đức Chúa. Lúc đó chúng ta sẽ chia sẻ thật trọn vẹn Lời Chúa phán dậy hôm nay: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống
muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật
là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở
lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống
đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà
được sống như vậy."
Tuy được ở trong
Chúa là điều cần thiết, nhưng không quan trọng bằng việc Chúa ở trong ta. Có nghĩa là trong tiến trình hiến dâng, chúng ta tập
sống từ bỏ để cuộc sống của mình sẽ rập theo khuôn mẫu những việc mà Chúa đã
làm cho Chúa Cha và cho chúng ta. Người đã sống nhờ Cha. Người đã trở thành của
lễ hiến dâng đẹp lòng Thiên Chúa và cũng trở nên nguồn ơn cứu độ nuôi dưỡng thế
gian và những kẻ thuộc về Người thế nào thì trong phận vụ của người môn đệ,
chúng ta cũng đuợc hối thúc, để ngày qua ngày, với bí tích Thánh Thể chúng ta sống
trong mối dây hiệp thông với Đức Ki-tô để trở thành của lễ hoàn hảo cho Thiên
Chúa trong niềm vui phục vụ và trở thành của ăn cho nhau.
Tóm lại, rao giảng
Nước Trời và phục vu tha nhân là nhiệm vụ hàng đầu và quan trọng của người môn
đệ. Nhưng, để chu toàn được nhiệm vụ cao cả và quan trọng đó, chúng ta cần được
nuôi dưỡng bởi sức sống là Thánh Thể Chúa. Chính bí tích Thánh Thể là nguồn sức
mạnh giúp chúng ta làm được những việc mà thế gian không làm được. Thế gian có
thể tạo ra những anh hùng nhưng không tạo thành người môn đệ. Người ta có thể
hiến dâng vì lý tưởng. Nhưng người môn đệ hiến dâng mình vì Yêu. Nguồn ơn sức mạnh
đó chỉ có trong Thánh Thể Chúa. Chúng ta chỉ có thể quên mình để phục vụ người
khác hết lòng nếu chúng ta được nuôi dưỡng bởi Tình Yêu của Đấng đã hiến dâng
và sẵn sàng chết vì yêu.
Như vậy, chạy đến
với bí tích Thánh Thể để nên một với Chúa là nền tảng và mục tiêu trong cuộc sống
của người môn đệ. Không có Thánh Thể Chúa, không có người môn đệ đích thật. Có
nghĩa là, cho dù người môn đệ có làm được bao việc cao cả đến đâu mà không phát
sinh từ Thánh Thể Chúa thì giống như người khờ dại xây nhà trên cát. Ơn khôn
ngoan được trao ban để chúng ta chọn lựa sự sống và sự sống đó phát xuất từ
Mình và Máu Thánh Chúa. Từ đó chúng ta mới có thể sống và đạt được nguyện ước là
trong Chúa, chúng ta sống và trở thành của ăn nuôi dưỡng nhau. Amen!


No comments:
Post a Comment