Khi đọc xong
bài Tin Mừng hôm nay, tôi cảm thấy lo sợ, vì những huấn lịnh và các yêu cầu của
Chúa quả thật quá khó khăn. Có thật Chúa yêu cầu tôi phải dứt bỏ (hay ghét)
thành viên trong gia đình và cả bản thân mình rồi mới theo Chúa hay không? Thế
nào, lại chẳng có người khuyên tôi là đừng giải thích và hiểu bản văn theo
nghĩa đen. Đức Giê-su không khắt khe và yêu cầu con người thực hiện điều mà
mình không bao giờ làm được đâu! Hơn thế nữa, nếu thân bằng quyến thuộc mà mình
không thương thì ai tin vào tình thương của mình là chân thật nữa?
Nhìn vào cách
cư xử của chúng ta dành cho các đấng các bậc mà chúng ta xếp họ vào lớp người
‘dâng mình cho Chúa’. Sự kính trọng của chúng ta không chỉ dành cho họ mà gia
đình họ cũng được thơm lây. Ngay trong cách danh xưng đã thấy khác. Các ngài là
cha thì bố mẹ phải là ông bà cố. Vẫn biết rằng sự tôn trọng của giáo dân dành
cho những người dâng mình cho Chúa là một việc làm đáng khích lệ. Nhưng việc
kính trọng thái quá cũng gây ra phản ứng phụ khiến quí vị thay vì dâng mình cho
Chúa, lại bắt giáo dân dâng mình cho họ; rồi từ đó họ cảm thấy mình là ‘ông trời
con’ của Ba Ngôi Thiên Chúa mà nhiều người hay gọi các vị đó là ngôi thứ tư Đức
Chúa Trời, muốn nói gì hay làm gì cũng được. Thực tế, Ba Ngôi Thiên Chúa ở quá
xa, mắt phàm không nhìn thấy, còn ngôi thứ tư lại quá gần khiến bọn dân đen
chúng mình còn biết chạy đi đâu!
Như vậy thì ý
nghĩa của huấn lịnh mà Đức Giê-su yêu cầu trong bài Tin Mừng hôm nay phải giải
thích và áp dụng như thế nào?
Khi Đức
Giê-su nói: ai đến với Người mà không ghét (dứt bỏ) cha mẹ, vợ con, anh em, chị
em và cả mạng sống mình nữa, thì không đáng làm môn đệ của Người; đây là một kiểu
nói so sánh tạo cho người nghe một cú ‘sốc’ và phải chú tâm tìm hiểu.
Có nhiều người
giải thích là bất kỳ ai yêu thương cha mẹ, con cái và anh chị em hơn Chúa thì
không xứng đáng theo chân Chúa. Chúa không ghen với chúng ta. Chúa buộc con người
phải chọn lựa ưu tiên. Chúng ta ý thức rằng trước khi thuộc về nhau, con người
phải thuộc về Chúa trước. Vì thế, việc chọn lựa ưu tiên trong cuộc sống để thuộc
về Chúa không làm cho chúng ta xa nhau nhưng việc quyết tâm thuộc về Chúa sẽ giúp
chúng ta gần với những người thân trong gia đình hơn.
Chúa không dậy
các môn đệ của Người sống bất hiếu với cha mẹ hay buông bỏ mọi mối dây tương
quan với các thành viên khác trong gia đình. Nhưng Chúa dậy chúng ta phải đặt
Chúa ở trung tâm, có nghĩa là chỉ có ai yêu Chúa trên hết mọi sự thì người đó mới
có thể yêu gia đình mình một cách vẹn toàn, rồi từ đó tình yêu của họ mới lan tỏa
cho tha nhân.
Với ý tưởng
như thế, chúng ta mới khám phá ra có mối dây liên hệ giữa việc sắp đặt thứ tự
ưu tiên mà các môn đệ cần chọn lựa giữa hành động dứt bỏ họ hàng với từ bỏ
mình.
Từ bỏ mình không phải
vì mình đã làm sai điều gì; cũng không phải vì ghét bản thân mình nên từ bỏ nó.
Nhưng, Đức Giê-su yêu cầu chúng ta từ bỏ mình có nghĩa là từ bỏ cách suy nghĩ cho
mình là trung tâm, từ bỏ cái tôi, từ bỏ ý nghĩ hoang tưởng tự nhận mình là người
khôn ngoan, nắm giữ mọi câu trả lời.
Việc từ bỏ
theo tinh thần của Đức Chúa nhằm giúp chúng ta tập trung vào việc yêu Chúa với
cả tấm lòng và yêu tha nhân như Chúa yêu; rồi từ đó chúng ta sẽ có lối suy nghĩ
như Chúa vậy. Từ bỏ mình để chấp nhận và sống theo ý Chúa thì dễ cho chúng ta gần
và nối kết với những người thân hơn.
Dường như đó
là những gì Đức Giê-su muốn khuyên. Từ bỏ không để trở thành một ngôi sao, hay
trở thành gương mẫu cho người khác. Từ bỏ để được tự do mà sẵn sàng đón nhận Thập
giá của Đức Giê-su. Chúng ta không thể nói yêu Chúa mà không yêu Thập Giá của
Chúa.
Vác thập giá
là bước kế tiếp mà Chúa yêu cầu, Người phán: “Ai không vác thập giá mình mà
theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta.”
Dưới thời
Chúa Giêsu, thập giá là dấu hiệu của việc bị sỉ nhục, tiến trình đau khổ và sau
cùng là cái chết. Thập giá là hình phạt dành cho tội nhân. Vì thế, ai bị kết án
vác thập giá thì đồng nghĩa với việc bị tử hình.
Chúa Giêsu
dùng hình ảnh ấy để nói: theo Người là chấp nhận từ bỏ chính mình, chấp nhận
gian nan, và nhất là chấp nhận bước theo con đường hi sinh. Không có Kitô hữu
nào đi theo Chúa mà không có thập giá.
Thập giá mà Chúa
Giêsu vác không dẫn Người đến nấm mồ, nhưng mà dẫn đến vinh quang Phục Sinh. Vì
thế, khi ta mang lấy thập giá hằng ngày, có nghĩa là khi ta đón nhận những đau
đớn vì bịnh tật, bị hiểu lầm, những lo âu trong cuộc sống, những hy sinh âm thầm
vì yêu mến là những lúc ta không vác thập giá một mình. Nhưng có Chúa cùng vác,
và chính Người sẽ biến các hành động thập giá ấy thành đường dẫn đến sự sống. Vì thế, hành
động yêu Chúa của chúng ta thì đồng nghĩa với việc từ bỏ bản thân để vác Thập
Giá mà theo Chúa.
Từ bỏ bản
thân! Còn gì khó thực hiện hơn điều này?
Chúng ta sinh
ra và lớn lên trong một môi trường cổ võ cho tính ích kỷ, một cách nào đó suy
tôn ‘cái tôi’, mong muốn được mọi người để ý và chăm sóc cho các nhu cầu của
chúng ta. Tại sao tôi phải từ bỏ mà không phải ai đó? Tại sao lại là tôi?
Đừng càm nhàm
và phàn nàn nữa. Bởi vì, chính trong giây phút đó, chúng ta được mời gọi tiến
sâu hơn vào trong cõi lòng của Đức Giê-su. Chúng ta được gọi để chết cho các
nhu cầu và khát vọng của bản thân để tìm một lối sống đổi mới trong Chúa. Nói
cách khác, chúng ta hiện diện trong thế giới này không vì bản thân mình, nhưng
vì người khác.
Giả như, có một
ngày nào đó, chúng ta nhận ra mình đã đạt được mọi điều như lòng mong ước,
nhưng trong tiến trình chúng ta lại đánh mất chính mình! Đến lúc đó mình sẽ như
thế nào?
Thưa anh chị
em,
Sứ điệp hãy từ
bỏ của Đức Giê-su là một nghịch lý. Thay vì từ bỏ điều này, hy sinh điều kia thì
chúng ta hãy cho đi nhiều hơn. Hãy quan tâm đến các nhu cầu của người khác nhiều
hơn nhu cầu của mình. Đó là sứ điệp của Chúa, sẵn sàng chết cho ý riêng thì
chúng ta sẽ tìm được cuộc sống đích thực.
Hơn thế, theo
chân Chúa đòi hỏi một hành động dấn thân tích cực, một tính toán cẩn thận để rồi
khi bắt đầu thì không được phép tháo lui. Đó chính là điều mà Đức Giê-su đã ám
chỉ trong câu chuyện nói về việc cần chuẩn bị khi xây cất và việc tính toán để
đạt được chiến thắng trong trận chiến. Những hình ảnh này ám chỉ đến ý nghĩa mà
Đức Giê-su muốn các môn đệ phải suy nghĩ chín chắn trước khi có quyết định dấn
thân theo Chúa.
Theo Chúa không
thể là một quyết định dựa trên cảm tính, để rồi khi thấy khó khăn lại tháo lui.
Khi quyết định theo Chúa, người môn đệ phải kiên quyết tiếp tục công trình cho đến hoàn
thành. Và sau cùng, Thánh Luca đã tóm lược sứ điệp hôm nay bằng một lời giáo huấn
then chốt, đó là phải từ bỏ hết những gì mình có, kể cả mạng sống mình. Nếu
không kiên quyết thực hiện điều quan trọng này thì không xứng đáng làm môn đệ của
Chúa.
Như vậy, điều
Chúa muốn là tấm lòng quả cảm, dứt khoát và liều lĩnh khi theo chân Người. Tuy
nhiên, đối diện với thực tế của bản thân, không phải lúc nào chúng ta cũng có
thể giữ được ngọn lửa bùng cháy như thế. Chúng ta vẫn là những kẻ lữ hành, đang
đồng hành với Đức Giê-su để tiến về Giê-ru-sa-lem, đỉnh cao của sứ vụ và cũng
là vinh quang mà Thiên Chúa sẽ dành cho Người và những ai in cậy nơi Người. Vì
vậy, trong Chúa, với Chúa chúng ta cùng tiến bước. Amen!
No comments:
Post a Comment