Tin Mừng Chúa Nhật tuần này mời gọi chúng ta đối
diện với một vấn đề rất quen thuộc và vô cùng quan trọng. Chúng ta cần học để xử
dụng của cải như thế nào?
Tiền của có đó. Nhưng
cách làm ra tiền và cách xử dụng luôn là những vấn đề then chốt trong cuộc sống
của tín hữu. Tiền của có thể là đầy tớ, khi khác lại là ông chủ. Nó gần gũi và
gắn liền với cuộc sống của chúng ta đến độ đã có nhiều người nói “đồng tiền liền
khúc ruột.” Chúng ta không thể coi thường
nó.
Nhìn lại lịch sử và xem lối
sống của những người chung quanh, chúng ta khám phá ra một điều thật lạ. Bởi vì
có hàng triệu, triệu người đã và đang tin vào tình thương cứu độ của Chúa; rồi lại
có hàng hàng lớp lớp những người trẻ có, già có nối đuôi nhau ra đi tham gia
vào các công tác thiện nguyện, cứu trợ người nghèo… Thế mà số người chết đói và
sống trong cảnh thiếu ăn thiếu mặc vẫn không thuyên giảm! Tài sản mà Thiên Chúa
trao ban cho con người thuộc về ai? Chúng ta đã xử dụng nó vào mục tiêu nào?
Cho cá nhân hay cho việc chung?
Đối với các tín hữu,
chúng ta được dậy là cuộc sống của chúng ta không chỉ lệ thuộc vào tiền của; và
tiền bạc cũng không là mục đích tối hậu mà chúng ta nhắm đến. Toàn bộ con người
và cuộc sống của chúng ta là để và dành cho việc phục vụ Nước Trời.
Nói thì dễ, làm rất khó.
Nhưng đó là bổn phận, không làm thì có lỗi.
Trong bài Tin Mừng hôm
nay, Thánh Luca tiếp tục thách thức những người tham lam và chỉ biết đến tiền
và tiền. Trước tiên chúng ta nghe một dụ ngôn tuy đơn giản, nhưng lại đưa ra
nhiều điều hơi khó hiểu. Dụ ngôn nói về tình trạng của một vị quản lý bị tố cáo
đã phản bội và không xử lý tốt tài sản của chủ nhân. Ông ta bị chủ cho nghỉ việc.
Trước khi bị đuổi việc, ông có thời gian để hoàn bị sổ sách với chủ của mình.
Trước quyết định như bị sét đánh, ông quản lý không một chút hoảng hốt, bình
tĩnh ngồi lại để suy nghĩ và tính toán cho tương lai mình. Ông nghĩ đến việc thực
hiện một vài cuộc giao dịch với các con nợ của chủ ông. Và ông đã thương lượng
với họ, hỏi họ nợ bao nhiêu, rồi khuyên họ hãy ghi chính thức số nợ ít hơn. Hẳn
nhiên, khi giảm nợ cho họ, ông đã không làm chủ bị thiệt hại mà chỉ xóa phần
nợ vốn là tiền hoa hồng của ông. Bằng cách tính toán như thế, ông quản lý đã chuẩn bị cho giai đoạn
khó khăn sau khi bị chủ đuổi; ông sẽ có thêm nhiều bạn hữu, họ sẽ nhớ đến ân
tình mà cư xử tốt với ông. Còn phía ông chủ, khi phát hiện ra điều này, khen ngợi
sự khôn khéo của viên quản lý.
Đức Giê-su kết thúc dụ
ngôn bằng lời khẳng định rằng những người tội lỗi của thế hệ này trong cách cư
xử với nhau thì khôn khéo hơn con cái của ánh sáng. Sau đó, Người khuyên chúng
ta hãy xử dụng tiền của, tự nó đã là vật bất chính, như một cách để tạo lấy bạn
bè, phòng lúc bất trắc, khi lâm vào cảnh cùng cực, thì có người sẽ đưa tay ra để
đón rước và dẫn chúng ta vào nơi vĩnh cửu. Tiền của, tự nó đã có mãnh lực như một vị thần, nhưng khi
chúng ta biết làm chủ thì nó không thể điều khiển tâm trí và lối sống của chúng
ta; lúc đó tiền của lại có thể làm nên những điều lợi và tuyệt vời.
Ai trong chúng ta đã không biết rằng của cải đâu mua được hạnh phúc. Tiền của
có thể mua được bảo hiểm sức khỏe; nhưng không tạo cho chúng ta nguồn sức mạnh.
Chẳng có nguồn của cải nào có thể bảo đảm chúng ta không bị đau ốm hay thoát khỏi
bi thương và mất mát. Tiền bạc là một trong các yếu tố quan trọng để giữ cho
gia đình được hạnh phúc, nhưng không ai mua được hạnh phúc bằng tiền. Như vậy,
sứ điệp mà Chúa muốn nhắn là cách chọn lựa ưu tiên trong cuộc sống: Thiên Chúa
và Tiền bạc, ai là chủ?
Hơn thế nữa, chúng ta là những người con của sự sáng, chúng ta được mời gọi
sống khôn ngoan và chân thật về cách xử dụng những hồng ân đã được ban tặng hầu
mưu cầu ích lợi bền vững và lâu dài sau này. Hãy luôn ghi nhớ rằng chúng ta, tất
cả, đều là những đầy tớ vô dụng chỉ biết thực hiện nhưng điều Chủ sai khiến.
Quả thật, câu chuyện
trong dụ ngôn tuy có nhiều điểm khó giải thích, nhưng lại nêu lên một vấn đề
căn bản trong cuộc sống của người tín hữu là cần phải khôn ngoan khi dùng những
ân huệ mà chúng ta đã lĩnh nhận. Làm giầu bằng cách cho đi thì ích lợi hơn là lối
sống đầu cơ tích lũy ân sủng cho công nghiệp riêng mình.
Viên quản lý đã bất chính
trong việc xử dụng tài sản của ông chủ. Nhưng theo Đức Giê-su thì ông lại khôn
khéo khi dùng việc giảm thiểu phân lời để tạo thêm tình bạn. Tuy nhiên, đó cũng
chỉ là phương thức giải quyết khó khăn tạm thời. Người môn đệ của Chúa phải học
để biết cách xử dụng tiền của cho mục tiêu dài hạn theo ý của chủ. Đây mới là
điều quan trọng mà chúng ta cần đạt được.
Anh chị em tân mến,
Khi tạo dựng, Thiên Chúa
đã trao ban cho chúng ta quyền trông coi tài sản của Người. Chúng ta chỉ thi hành bổn phận của
người quản lý. Một người quản lý trung tín là người biết coi sóc và lệ thuộc
vào ông chủ. Chúng ta không xử dụng tài nguyên, năng lực như của riêng mình, nhưng phải theo ý của chủ. Phải biết
tính lời cho chủ. Như thế, không chỉ tiền của mà thôi, nhưng là mọi sự mà chúng
ta có được không phải để dành cho riêng mình mà còn thuộc về những người khác nữa. Chúng ta chỉ
là những tá điền trong vườn nho của Thiên Chúa.
Tuy nhiên, ai trong chúng
ta cũng nên thừa nhận rằng lòng tham là sức mạnh cám dỗ chúng ta trở thành những
kẻ lệ thuộc thay vì làm chủ tiền của. Không ai có thể làm tôi hai chủ được.
Chúng ta cần học để biết mà sử dụng các ân huệ của Chúa sao cho được sung túc
và sinh nhiều hoa lợi, không cho bản thân, mà là cho Chúa và tha nhân. Nói cách
khác, một khi chúng ta dấn
thân vì nước Trời thì tiền của, năng lực, con người và toàn bộ cuộc sống của chúng
ta cũng chỉ là dụng cụ cho việc phục vụ tha nhân theo tiêu chuẩn của Nước Thiên
Chúa mà thôi. Amen
No comments:
Post a Comment