CÒN BẠN, BẠN NÓI ĐỨC GIÊ-SU LÀ AI?
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su đã hỏi các môn đệ hai lần. Lần thứ nhất Đức Giê-su hỏi các ông đã nghe người ta nói Con Người là ai? Sau đó, Đức Giê-su hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”
Các môn đệ thưa với Đức Giê-su rằng: Người thì bảo Thầy là Gio-an Tẩy Giả, kẻ khác lại nói Người là ông Ê-li-a hay Giê-rê-mi-a hay một vị ngôn sứ nào đó. Ngày hôm nay, người ta có thể trả lời nhiều cách: Đức Giê-su là Chúa, là Con Thiên Chúa, là Thầy, là Đường, là sự sống. Những câu trả lời ấy đều đúng. Nhưng Đức Giê-su không chỉ muốn chúng ta lặp lại một công thức đức tin, không muốn nghe chúng ta thuyết trình hay bảo vệ một tiểu luận thần học về câu hỏi Đức Giê-su là ai? Người muốn chúng ta trả lời bằng chính đời sống phụng vụ cũng như đời thường của mình.
Vì thế, câu hỏi quan trọng không phải chỉ là: “Tôi biết gì về Đức Giê-su?” nhưng là: “Tôi sống thế nào để người khác nhận ra Đức Giê-su sống trong tôi?”
Câu trả lời ấy được thể hiện trong những hoàn cảnh rất cụ thể của đời sống: Khi đứng trước bất công, nghèo đói, bệnh tật, chiến tranh, mất mát hoặc cô đơn, chúng ta tuyên xưng Đức Giê-su không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng sự cảm thông, tha thứ, phục vụ và yêu thương. Nếu ta nói Chúa là tình yêu mà lại khép lòng trước nỗi đau của người khác, lời tuyên xưng ấy vẫn còn thiếu sức sống.
Kính thưa anh chị em,
Biết Đức Giê-su không chỉ là biết về Người, nhưng là bước vào tương quan thân tình với Người. Càng gắn bó với Chúa, chúng ta càng hiểu mình hơn; và càng hiểu mình, chúng ta càng nhận ra mình cần đến Chúa.
Vì thế, câu trả lời thật sự không nằm trên môi miệng, nhưng hiện ra trong cách ta sống: yêu thương, phục vụ, nâng đỡ và trung tín mỗi ngày.
Để minh họa cho suy niệm nói trên, chúng ta cùng theo dõi câu chuyện sau.
Trong một lớp giáo lý, dựa vào bài Tin Mừng hôm nay, ma-sơ mới hỏi các em: Còn các con nói Đức Giêsu là ai? Cả lớp nhao nhao, có cháu nói Nguời là Thiên Chúa, cháu khác lại nói là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa… v.v. Gom chung lại thì các cháu nói đúng như văn bản mà chúng ta tuyên xưng với nhau trong các Thánh Lễ Chúa Nhật.
Trong lúc đó, Ma-sơ để ý thấy một bé trai ngồi ở góc lớp, im lặng, mắt nhìn ra cửa sổ, đăm đăm như có chuyện gì khó giải quyết. Sơ đến gần, chăm chú nhìn cháu rồi một lần nữa nhắc lại câu hỏi. Cháu thẫn thờ trả lời: Thưa sơ, con không biết! Con chỉ biết là hiện nay em con đang bị ốm, trong nhà không có tiền để mua thuốc. Ba con là lính xa nhà, hiện đang đóng quân ở một vùng rất xa. Mẹ thì chạy ngược chạy xuôi ngòai chợ… Nếu Đức Giêsu là Chúa thì sao Người không săn sóc cho em con.
Ma-sơ và cả lớp ngạc nhiên truớc câu trả lời của bạn mình. Chẳng ai biết làm gì! Sau cùng, bà sơ nhà ta lấy ra một túi nhỏ, tự mình bỏ vào đó vài đồng cắc và chuyền túi đó cho cả lớp… rồi trao cho em để mua thuốc cho em mình.
Qua việc làm như thế, chúng ta phần nào trả lời được câu hỏi: Đức Giê-su là ai? Câu trả lời không chỉ nằm trong lý trí hay trong những công thức thuộc lòng, nhưng được viết bằng chính cuộc sống. Chẳng hạn, khi ta bớt một ly cà phê để giúp người nghèo, kiên nhẫn lắng nghe một người đang buồn, tha thứ cho người làm mình bị tổn thương, nói một lời bênh vực người bị áp bức và coi thường, hay âm thầm cầu nguyện cho người đang đau khổ. Trong các hoàn cảnh đó chúng ta đang tuyên xưng một cách thật sống động rằng Đức Giê-su đang sống trong ta.
Nhưng trên thực tế, nhiều khi chúng ta lại chưa sống được như thế. Đã nhiều lần chúng ta khám phá ra sự khác biệt giữa Đức Giê-su mà chúng ta tôn thờ trong các nghi thức phụng vụ với Đức Giê-su trong cuộc sống thường nhật. Đức Giê-su không thay đổi; sự thay đổi nằm nơi chúng ta, vì chưa có sự hiệp nhất giữa điều chúng ta tuyên xưng và cách chúng ta sống.
Khi viết ra những điều này, tôi hoàn toàn tôn trọng sự chọn lựa câu trả lời và lối sống của anh chị em. Riêng bản thân, tôi phải nhìn nhận rằng thật không dễ để sống trọn điều chúng ta tuyên xưng: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.”
Kính thưa anh chị em,
Phê-rô khi xưa cũng thế. Với bản tính bộc trực, ông đã tuyên xưng “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Nhưng lúc bấy giờ, Phêrô vẫn chưa hiểu hết về Thầy mình. Tuy nhiên, để có thể tuyên xưng như thế, Phê-rô cũng đã nhận được hồng ân như Chúa nói: “Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc…”
Quả thật, ngay lúc này, Phê-rô cũng không biết rõ căn tính và sứ mạng của Thầy mình phải chu toàn. Bởi vì, ngay sau đó, khi Đức Giêsu nói cho các ông biết con đuờng mà Con Thiên Chúa phải đi thì Phêrô lại ngăn cản Người. Lòng của Phêrô thật tốt, ông lo lắng và không muốn Thầy bị đau khổ. Nhưng ông đâu biết rằng ý tưởng và suy nghĩ của ông hòan tòan sai với ý định của Thiên Chúa. Rồi trên đường Thuơng Khó, Phêrô đã chối Thầy đến ba lần… Tuy nhiên, Phêrô cũng là người đã bộc lộ tình yêu và lòng mến dành cho Thầy…
Nói chung, Phêrô là một con người bộc trực, thẳng thắn, có sao nói vậy, không che đậy, không tính tóan hơn thiệt như các bạn của ông , đã có lần tìm cách trèo lên chỗ cao hơn… Ông tự nhận mình là người tội lỗi… Chính vì thế mà Chúa lại tín nhiệm ông hơn. Những giới hạn của Phêrô chính là điều khiến ông trở nên gần gũi hơn với Đức Giêsu. Chính vì nhận ra mình còn khiếm khuyết và tội lỗi, nên Phê-rô đã nhận ra một điều là muốn đứng vững và hoàn tất nhiệm vụ thì ông phải lệ thuộc và gắn bó vào Thầy mình, Chúa Giêsu Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.
Phê-rô không tự mình là đá tảng. Chính Chúa làm ông trở thành đá tảng; và Người sẽ xây cất công trình như Lời Người phán “anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.”
Tóm lại, Kê-pha, tảng đá ấy sẽ trở nên vô hiệu nếu không lệ thuộc và gắn bó mật thiết với Chúa.
Vì thế, việc chọn Phê-rô làm đá tảng là việc của Chúa. Còn ông, ông biết rõ nhiệm vụ của mình, và nhiệm vụ đó chỉ có sức mạnh khi ông biết lệ thuộc vào Chúa. Còn chúng ta, chúng ta cũng được mời gọi để biết Đức Giê-su là ai. Chính Người là viên đá góc tường để chúng ta dựa vào.
Từ viên đá góc ấy, Người mời gọi chúng ta trở thành chỗ dựa cho nhau: cho con cái, cho cha mẹ già yếu, cho người thân đang gặp khủng hoảng, cho người bạn đang mất phương hướng, cho người nghèo đang cần một bàn tay nâng đỡ, và cho bất cứ ai đang tìm một chút hy vọng giữa cuộc đời. Một lời thăm hỏi, một bữa cơm chia sẻ, một lần tha thứ, một sự hiện diện âm thầm bên người đau khổ — tất cả đều có thể trở thành cách chúng ta tuyên xưng niềm tin.
Do đó, như Phê-rô, chúng ta cũng nên nhớ rằng tảng đá không do mình đặt, nhưng người đặt là Chúa. Việc gắn bó và lệ thuộc vào Chúa là điều quan trọng hàng đầu. Có như thế, chúng ta mới có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho người khác; bằng không, chính chúng ta cũng dễ sụp đổ. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn biết trả lời câu hỏi “Còn bạn, bạn nói Đức Giê-su là ai?” không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống yêu thương, phục vụ và trung tín mỗi ngày. Amen!
No comments:
Post a Comment