Sunday, 6 September 2026

GIÚP NHAU CÙNG BƯỚC TRONG YÊU THƯƠNG

 Click for audio GIÚP NHAU CÙNG BƯỚC TRONG YÊU THƯƠNG

Anh chị em thân mến, 

Có một câu chuyện thường xảy ra trong cuộc sống, như thế này.

Vào một buổi chiều, trong một gia đình kia, có người con trai đi làm về; anh vừa mệt nhọc vừa bực bội. Vừa bước vào nhà, chưa kịp cởi giày, anh đã nghe tiếng bố nhắc: “Con nhớ tháo giày ra và để gọn sang một bên, kẻo chắn lối đi và làm bẩn nhà.” Nghe vậy, anh liền nổi giận, sa sầm nét mặt, không thèm vào nhà nữa, quay ngược ra ngoài và đi lang thang cho bớt buồn.

Nhìn thấy phản ứng của con, người cha im lặng, không nói thêm tiếng nào, rồi âm thầm bước vào phòng. Đến giờ ăn tối, ông vẫn tỏ ra bình thường. Nếu có ai hỏi đến sự vắng mặt của cậu con trai, ông chỉ nhẹ nhàng nói rằng cậu đang đi dạo. Cứ như thế cho đến tối, khi cả nhà đã yên, ngoài người cha và cậu con trai, hầu như không ai biết chuyện gì đã xảy ra giữa họ.

Đến sáng hôm sau, chờ cho mọi người trong nhà đã đi làm, ông đến ngồi bên con và nói nhẹ: “Bố xin lỗi vì tối qua đã nói hơi gắt với con. Bố chỉ sợ con mệt quá rồi quên để ý rằng mẹ con đã vất vả lau nhà chiều hôm qua. Biết quan tâm đến người khác là cách sống của gia đình mình, phải không con?” Nghe thế, cậu con trai lặng đi, rồi đứng dậy ôm chầm lấy bố và xin lỗi vì đã phản ứng không đúng khi buồn giận trước lời nhắc nhở của bố tối qua. Một lời góp ý nhẹ nhàng đã giữ được bình an trong gia đình.

Từ sự kiện ấy, cũng như từ biết bao chuyện tương tự vẫn xảy ra hằng ngày trong cuộc sống, chúng ta bước vào Lời Chúa hôm nay. Chúa Giê-su dạy: khi người anh chị em của con trót phạm lỗi, hãy đi sửa lỗi họ, một mình ta với họ mà thôi. Chúa không dạy ta đưa lỗi của họ ra giữa đám đông. Chúa cũng không dạy ta làm cho họ xấu hổ. Chúa dạy ta gặp riêng, nói riêng, vì người có lỗi vẫn là anh chị em của ta, vẫn có phẩm giá, vẫn được Chúa yêu thương và vẫn còn khả năng trở về.

Đây là điểm rất quan trọng: sửa lỗi theo tinh thần Tin Mừng không phải là kết án, không phải là thắng thua, cũng không phải là chứng minh mình tốt hơn người khác; cũng không phải là thổi phồng lỗi của họ để kéo thêm người về phe với mình. Sửa lỗi là một việc làm của tình thương. Nếu thiếu lòng mến, thì cho dù lời nói có đúng đến đâu cũng gây tổn thương cho người khác. Trái lại, đến với nhau bằng tình yêu thì chỉ cần một ánh mắt hay một cái nhìn cũng đủ sức nâng người khác đứng dậy.

Trong đời sống, chúng ta thường thấy điều ngược lại. Có một người trong xóm lỡ nói một câu không khéo. Chỉ ít phút sau, câu chuyện đã được kể lại cho người này, truyền sang người khác. Rồi để cho câu chuyện thêm phần “sống động”, khi kể chuyện, mỗi người thêm một chút hành, trộn vào một chút tỏi, muối hay bất kỳ một loại gia vị nào khác, khiến sự việc càng ngày càng xa sự thật. Cuối cùng, một lỗi nhỏ trở thành chuyện lớn. Người có lỗi không còn cơ hội giải thích, không còn cơ hội sửa sai, mà chỉ cảm thấy mình bị dồn vào đường cùng.

Ngày nay, điều đó còn nguy hiểm hơn qua mạng xã hội. Một tin nhắn chuyển tiếp, một dòng bình luận, một câu nói thiếu bác ái có thể làm tổn thương danh dự của một người, làm họ mất mặt, khiến gia đình họ bị chia rẽ và cộng đoàn tan vỡ.

Vì thế, trước khi nói về lỗi của ai, người môn đệ Chúa cần dừng lại và hỏi lòng mình: “Tôi nói điều này vì thương người ấy, hay vì bực tức? Tôi muốn giúp họ tốt hơn, hay chỉ muốn nói cho hả giận? Tôi đang xây dựng, hay đang làm họ mất mặt?” Nếu thật sự vì yêu thương, chúng ta sẽ không vội nói sau lưng. Nếu cuộc sống của chúng ta được đặt trên nền tảng của lòng mến, thì lời nói, cử chỉ và hành động của chúng ta sẽ trở nên nhẹ nhàng, khiêm tốn, giúp người khác dễ nhận ra lỗi của mình và can đảm sửa đổi. Có những cuộc gặp gỡ rất âm thầm, nhưng cứu được một tương quan. Có những lời nói dịu dàng, tuy không tạo tiếng vang, nhưng đem lại bình an cho gia đình và cộng đoàn.

Tôi nhớ một câu chuyện khác. 

Có một người mẹ thấy con mình càng ngày càng thay đổi: học hành sa sút, nói chuyện cộc cằn, luôn nhốt mình trong phòng và không muốn gặp ai. Ngay cả đến giờ cơm, cậu con trai cũng không thèm ra ăn chung với gia đình. Ban đầu, người mẹ la mắng, nhưng càng la thì con càng đóng kín.

Một hôm, chị được người khác góp ý: hãy thử đối xử với con như một người bạn. Lúc đầu, chị cảm thấy rất khó. Chị nghĩ: “Nhà là nhà của mình. Mình vất vả đêm ngày lo cho các con, phải trả nợ, phải lo hết hóa đơn này đến hóa đơn khác, lại còn hai đứa em của nó nữa. Vậy mà chiều mãi cũng không xong, cứ như ông vua con vậy.” Nhưng rồi chị hiểu rằng nếu mình không thay đổi cách cư xử, tình hình sẽ càng khó hơn. Vì thế, chị quyết tâm đổi cách: thay vì ra lệnh, chị nhẹ nhàng nói chuyện với con. Chị nhớ lại những sở thích của con, nấu món con thích, ngồi ăn với con, để ý đến sức khỏe và sinh hoạt của con qua những câu hỏi: “Dạo này con có mệt không? Có chuyện gì làm con buồn không?” Từ những câu hỏi biểu lộ sự quan tâm và yêu thương của mẹ, người con bắt đầu mở lòng. Hóa ra em đang bị áp lực ở tuổi dậy thì, bị bắt nạt ở trường, sợ thất bại nên mặc cảm và trốn tránh mọi người.

Qua cách cư xử ấy, chúng ta thấy người mẹ không bỏ qua lỗi của con, nhưng chị sửa lỗi bằng cách trước hết thay đổi chính mình. Thay vì ra lệnh và quát tháo, chị chọn sự ôn tồn, tìm hiểu và chạm đến nỗi đau của con. Từ đó, chị âm thầm giúp con chọn đúng thời điểm thuận tiện để bước ra khỏi sự khép kín. Đó là cách sửa lỗi trong yêu thương.

Chúa cũng rất thực tế. Người biết không phải lúc nào góp ý riêng cũng thành công. Có người chưa sẵn sàng nghe, có người còn tự ái, có người còn tổn thương. Vì thế, Chúa dạy có thể nhờ thêm một hoặc hai người khôn ngoan, có uy tín và có lòng bác ái cùng giúp. Nhiệm vụ của những người đóng vai trò cầu nối là liên kết, hòa giải, hiệp hành và cảm thông. Họ không đến để làm quan tòa, không đến để gây áp lực, mà đến như những nhịp cầu hòa giải. Trong gia đình, đó có thể là một người thân được cả hai bên kính trọng. Trong giáo xứ, đó có thể là một người trưởng thành trong đức tin. Trong nơi làm việc, đó có thể là một người có uy tín, được mọi người kính trọng; và quan trọng nhất, người đó phải có đức tính kiên nhẫn và biết lắng nghe.

Bài học này rất cần cho thời đại hôm nay. Trong gia đình, cha mẹ đừng chỉ sửa con bằng tiếng la hét và mệnh lệnh, nhưng bằng sự hiện diện, lắng nghe và đồng hành. Vợ chồng góp ý cho nhau không phải để hơn thua, nhưng để trao đổi trong yêu thương và giữ gìn tổ ấm. Trong hội đoàn, khi có điều chưa đúng, ta đừng vội chia phe hay nói xấu, nhưng hãy cùng nhau tìm điều đẹp lòng Chúa. Nơi làm việc cũng vậy, người Ki-tô hữu được mời gọi sống chân thành, thực thi công bằng và bác ái khi góp ý xây dựng, đồng thời biết giữ danh dự cho người khác.

Khi sinh hoạt trong các đoàn thể của cộng đoàn, chúng ta cũng phải thừa nhận rằng mỗi người một ý, ai cũng muốn điều tốt cho nơi mình phục vụ. Đôi khi, vì quá nhiệt tình, chúng ta quên dừng lại để nhìn nhận rằng còn có nhiều người khác cũng tốt lành, quảng đại và nhiệt thành hơn mình. Vì thế, cần biết lắng nghe nhau để phân định. Cần khiêm nhường, vì chung quanh ta còn có nhiều người tài giỏi và đạo đức hơn mình. Nên nhớ rằng trước khi có chúng ta, Hội Thánh đã có. Chúng ta được sống, được lớn lên và được trưởng thành trong đức tin là nhờ sức sống của Hội Thánh.

Lời Chúa hôm nay không chỉ dạy ta cách sửa lỗi người khác. Lời Chúa còn mời gọi ta biết đón nhận khi người khác góp ý cho mình. Điều này không dễ, vì ai cũng có tự ái. Nhưng người trưởng thành trong đức tin không phải là người không bao giờ sai; người trưởng thành là người biết nhận ra mình còn thiếu sót, biết nhận lỗi, biết xin lỗi, biết sửa đổi và biết bắt đầu lại.

Vì thế, thưa anh chị em,

Trước khi góp ý, hãy khiêm nhường và cầu nguyện. Khi góp ý, hãy tôn trọng sự thật và nói trong yêu thương. Sau khi góp ý, hãy tiếp tục yêu thương và đồng hành. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết xây dựng gia đình, giáo xứ và cộng đoàn bằng những lời nói hiền lành, những góp ý chân thành và những trái tim biết yêu thương, tha thứ. 

Xin cho chúng ta luôn biết giúp nhau sửa lỗi và cùng tiến bước trên con đường nên thánh. Amen.


No comments:

Post a Comment