Hình ảnh ‘người chăn chiên’ đã được các ngôn sứ thời Cựu Ước dùng
để ám chỉ các vị lãnh đạo về phần đời cũng như trong đạo của người Do Thái.
Khái niệm này đã bắt đầu xuất hiện khi dân Do Thái bị lưu đầy bên Ba-by-lon. Đó
là giai đoạn đau khổ. Họ mất đi tất cả, sống lưu đầy và chịu nhiều khổ dịch như
những người nô lệ. Trong hoàn cảnh cơ cực như thế, họ dành nhiều thời gian để
ôn lại công trình và bàn tay của Thiên Chúa đã thể hiện trong quá khứ và nhìn về
tương lai với niềm hy vọng rằng Thiên Chúa sẽ giải thoát và đưa họ trở về cố
hương.
Trong hoàn cảnh đó, vai trò của các ngôn sứ thật quan trọng và cần
thiết. Một trong những khuôn mặt sáng giá xuất hiện trong thời lưu đầy, đó là
ngôn sứ Ê-dê-ki-en. Ngôn sứ đã khơi lên niềm hy vọng cho dân bằng cách trình bầy
Thiên Chúa là Người chăn chiên tốt lành, là Mục tử nhân hậu, là Đấng dẫn dắt đàn
chiên, tìm chỗ cho chiên ăn, dẫn lại về đàn các con chiên lạc đường và cứu
chiên thoát khỏi các cạm bẫy, các hiểm nguy của các thợ săn và thú dữ.
Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã thẳng thắn nói
ra những sai lầm của các nhà lãnh đạo thời bấy giờ, đó chính là thay vì quy tụ,
họ lại làm cho đàn chiên bị phân tán; thay vì chăm sóc họ lại xâu xé đàn chiên!
Nhưng Thiên Chúa vẫn là chủ. Vì thế cho dù các vị lãnh đạo có sai lầm khiến cho
đàn chiên của Chúa bị tan tác. Sau cùng Ngài cũng qui tụ đàn chiên và trao vào
tay một vị mục tử duy nhất, từ dòng giống Đa-vít. Người được sai đến để cất đi
các nỗi lo sợ rồi dắt họ về đồng cỏ xanh tươi và đầy mầu mỡ.
Đức Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay đã áp dụng cho chính Người một
cách thật tự nhiên hình ảnh vị Mục Tử mà ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã loan báo.
Kính thưa quí ông bà và anh chị em.
Trình thuật trong bài Tin Mừng tuy ngắn gọn nhưng diễn tả dung mạo
của Đức Giê-su thật thân tình, gần gũi và đầy tình người. Người cho chúng ta biết
tâm tình của vị mục tử ấy. Đức Giê-su không chỉ tin và trao cho các ông chia sẻ
sứ mạng với Người; nhưng Đức Giê-su còn dậy cho họ biết một điều sâu thẳm nữa
là các ông chỉ có thể trao ban cho người khác điều mà các ông phải nhận lãnh
trước. Muốn lo cho người khác thì trước tiên các ông cũng cần lo cho bản thân
mình. Trong tâm tình yêu mến, với một thái độ rất ân cần trong việc chăm sóc
các Tông đồ, Người đã khuyên họ: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng
mà nghỉ ngơi đôi chút”.
Khi đưa cho họ lời khuyên này, Đức Giê-su nói lên lòng quan tâm của
Người đến toàn bộ con người của người môn đệ hơn là công việc, Người muốn các
ông noi gương Người khi yêu cầu họ nghỉ ngơi. Cả các con nữa hãy dành những
giây phút để lắng đọng tâm hồn, để múc lấy nguồn năng lực rồi mới có thể trao
ban. Có nghĩa là, muốn cho công việc rao giảng đuợc bền lâu các Tông đồ cần ý
thức rằng nghỉ ngơi cũng là một phần của sứ vụ. Trong giây phút đó họ không hưởng
thụ, nhưng nạp thêm sức lực để công việc phục vụ được hữu hiệu và lâu dài hơn.
Tuy ý định của Đức Giê-su thật tốt, nhưng mọi nỗ lực, cố gắng để
tìm một giây phút cho tâm hồn đuợc thư dãn và thân xác được nghỉ ngơi cũng
không thực hiện được. Cùng với nhóm mười hai, Đức Giê-su đã lên thuyền, nhưng
đám đông dân chúng đã chạy đến trước nơi Thầy trò sắp đến.
Trước cảnh tượng đó, lòng dạ của Đức Giê-su rối bời. Người sững sờ
nhìn họ. Những khuôn mặt mệt nhọc, những buớc chân lê thê trên đường theo Người.
Cảnh tượng trước mắt khiến ruột gan Chúa như bị đứt ra từng khúc một và tâm can
của Chúa bị đánh động một cách mãnh liệt hơn. Người biết họ đang khao khát điều
gì. Người không thể bỏ rơi khiến họ phải bơ vơ và lạc bước. Với tấm lòng của
người mục tử, trái tim Chúa đau nhói vì đám đông theo Người như bầy chiên không
người chăn dắt. Người không thể để họ bơ vơ, cho nên đã tiếp tục dậy dỗ họ.
Thưa quí ông bà và anh chị em,
Hoàn cảnh khó khăn của đám đông theo Chúa khi xưa, một cách nào
đó, giống như hoàn cảnh mà dân chúng tại Sydney và một vài thành phố lớn bên
các nước thuộc vùng Đông Nam Á đang phải gánh chịu trong các tuần vừa qua. Số
người bị lây nhiểm do biến chủng của Covid-19 mang tên Delta đang tăng một cách
đáng sợ. Mọi dự án cho kỳ nghỉ giữa học kỳ bị hủy bỏ. Luật đeo khẩu trang mỗi
khi đến đám đông được áp dụng lại. Các
nơi thờ phượng bị đóng cửa. Nhà nào biết nhà nấy, mọi cuộc thăm viếng và tụ họp
bị hủy bỏ hay bị nghiêm cấm. Các cụ già lại bị bỏ rơi trong các nhà dưỡng lão,
nhất là hoàn cảnh neo đơn của những người lớn tuổi đang vật lộn với sự sống và
cái chết tại các trung tâm an dưỡng và hồi sức.
Có một điều khiến cho chúng ta cảm thấy đau khổ và dễ thất vọng hơn,
đó là sau gần hai năm, tình trạng đại dịch vẫn vượt ra khỏi tầm kiểm soát và khống
chế của con người. Những phương thế mà chúng ta tìm được cũng chỉ để ngăn chận.
Con người vẫn bó tay, chưa triệt hạ được mầm mống do Virus-19 gây ra. Người ta
trấn an nhau rằng chúng ta nên tập để sống với nó! Không diệt được Virus, không
dám chấp nhận sự giới hạn và thua cuộc của mình rồi lập luận huề vốn là thôi
thì cố tập mà sống với nó.
Trước hoàn cảnh
như thế, chúng ta tức giận, cáu kỉnh và thất vọng. Tất cả các phản ứng nói trên
đều rất hợp lý và dễ dàng thông cảm. Tuy nhiên, trong lúc lắng nghe bài Tin Mừng
hôm nay, tôi nhận ra một điều là Chúa đang nói với chúng ta rằng: “Các con hãy
đi đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Có nghĩa là Chúa đang mời ta,
không như thái độ của dân chúng chạy đến nơi trước cả chốn Người sẽ đến, mà là
lên thuyền đi vào nơi hoang vắng để tĩnh tâm với Người.
Chỉ thị của Chúa
quả thật rất phù hợp với tình hình thực tế mà chúng ta đang phải đối diện. Chúng
ta không miễn cưỡng, nhưng tự nguyện chấp nhận các hạn chế như thể một cách chúng
ta đi vào sa mạc để tĩnh tâm. Khi nghĩ đến điều này, tôi nhớ đến rồi tưởng tượng
ra một khóa tĩnh tâm mà chúng ta đôi lần đã có kinh nghiệm. Vào nơi thanh vắng
không để cách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng tại nơi đó chúng ta nối kết những
gì đang xẩy ra, không bằng tâm trạng lo âu, không phân tâm và lo ra, nhưng là
thời điểm chúng ta đưa tất cả thực tại vào mối dây kết nối mình và Chúa. Tại
nơi đó, chúng ta tập trung suy nghĩ và dành nhiều thời gian cho bản thân để lấy
thêm sức mạnh từ Chúa. Hãy dành thời gian để ôn lại những ân huệ của Chúa dành
cho mình, và với tâm tình tạ ơn chúng ta hãy nói một cách thật cụ thể tấm lòng
biết ơn của chúng ta với Người. Sau cùng, chúng ta có thể nói với Chúa những điều
xuất phát từ cõi lòng với Chúa.
Và cho dù chúng
ta đã trải qua bao nhiêu đổi thay, gặp bao cảnh gian truân, đối diện với muôn
ngàn khó khăn và sống giữa cơn bão của đại dịch, chúng ta tin rằng Chúa vẫn
đang ở trên thuyền với chúng ta. Người có mặt ở ngay đó như Lời Người đã hứa từ
ngàn xưa rằng Người sẽ ở cùng chúng ta, ở bên chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.
Ngay cả có những điều mà mắt chúng ta không nhìn thấy, tương lai không chắc chắn,
nhưng có một điều, chúng ta không thể không tin, đó là tình yêu và lòng thương
xót của Người vẫn không thay đổi qua muôn thế hệ, nhất là trong lúc này.
Đúng vậy, xin anh
chị em yên tâm. Chúa không đòi chúng ta hơn điều chúng ta có thể nhận lĩnh. Chúa
có dự án của Người cho chúng ta. Mọi việc chúng ta làm, mọi suy nghĩ của chúng
ta phải được xuất phát từ lòng từ bi và nhân hậu của Đức Giê-su. Và trong giai
đoạn đầy bấp bênh này Chúa mời chúng ta hãy cùng với Chúa ở trong nhà, nghỉ
ngơi cho lại sức vì chương trình và dự án của Người vẫn còn cần đến sự cộng tác
của chúng ta. Amen!
No comments:
Post a Comment