Tuesday, 8 September 2026

THA NHƯ CHÚA THA!

 

THA NHƯ CHÚA THA!

Khi suy niệm bài Tin Mừng hôm nay, tôi nhớ đến một câu chuyện rất cảm động được nhắc lại trong những năm gần đây. Sau thảm kịch Oatlands tại Sydney năm 2020, ba người con của gia đình Abdallah cùng người chị em họ Veronique Sakr đã bị một tài xế say rượu và sử dụng ma túy tông chết trên đường đi mua kem. Nỗi đau ấy tưởng chừng không lời nào diễn tả nổi. Thế nhưng, câu chuyện không dừng lại ở mất mát.

Vào năm 2025, ông Danny Abdallah đã đến nhà tù Cessnock để gặp Samuel Davidson, người gây ra tai nạn, và một lần nữa bày tỏ sự tha thứ của mình.

Cuộc gặp ấy không phải là một cảnh tượng dễ chứng kiến. Một bên là người cha đã chôn cất những đứa con bé nhỏ; một bên là người đang mang nặng mặc cảm tội lỗi và sự hối hận. Thế nhưng, giữa những bức tường nhà tù, giữa ký ức tang thương và bao câu hỏi chưa có lời giải đáp, ông Danny đã nói với Samuel rằng ông đã tha thứ. Hai người cùng cầu nguyện, cùng đọc Kinh Lạy Cha, rồi ôm lấy nhau trong một khoảnh khắc khiến nhiều người xúc động.

Đó không phải là sự tha thứ để quảng cáo hay lấy tiếng, càng không phải là cử chỉ để quên đi những gì đã xảy ra. Ông Danny vẫn đau, vẫn sống trong mất mát về sự vắng mặt những người con. Gia đình ông vẫn mang vết thương, và công lý vẫn có vị trí của nó. Nhưng ông và gia đình, nhất là những người con còn lại của ông bà đã không để hận thù làm chủ cuộc đời mình, không để cay đắng phá vỡ gia đình còn lại, cũng không để bóng tối của một biến cố quá đau thương định đoạt tương lai. Chính trong chọn lựa ấy, người ta nhận ra một chứng tá Tin Mừng, đó là tha thứ không xóa đi nước mắt, nhưng mở ra con đường để Chúa biến nước mắt thành bình an.

Thưa anh chị em,

Tha thứ chính là trọng tâm của bài suy niệm hôm nay. Đây không phải là một đề tài xa lạ, nhưng lại chạm đến những thực tế rất gần gũi trong đời sống mỗi người. Gia đình nào cũng có lúc va chạm; cộng đoàn nào cũng có khi hiểu lầm. Bạn bè, vợ chồng, cha mẹ, con cái, anh chị em ruột thịt đều có thể làm tổn thương nhau. Vì thế, bao lâu còn sống bên nhau, bấy lâu chúng ta còn cần học cách tha thứ.

Khi còn nhỏ, dường như chúng ta tha thứ cho nhau dễ dàng hơn. Hai đứa trẻ có thể giận nhau vì một món đồ chơi, một lời nói hay một cú va chạm lúc nô đùa. Nhưng chỉ cần một tiếng “xin lỗi”, rồi một câu “không sao đâu”, chúng lại có thể vui chơi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trẻ nhỏ mau quên, bởi lòng chúng chưa chất chứa nhiều tự ái và tính toán.

Khi lớn lên, chúng ta học được nhiều điều, nhưng đôi khi lại quên mất bài học căn bản ấy. Một lời nói vô tình có thể khiến ta day dứt mãi. Một lần bị xúc phạm có thể trở thành vết thương kéo dài nhiều năm. Có người không còn trò chuyện với nhau chỉ vì một hiểu lầm nhỏ. Có gia đình đánh mất hơi ấm vì không ai chịu nói lời xin lỗi trước. Có cộng đoàn mất bình an vì mỗi người chỉ giữ lấy phần đúng của mình mà không chịu mở lòng với người khác.

Chẳng hạn, trong gia đình, có khi vợ chồng làm đau lòng nhau chỉ vì một lời nói lúc nóng giận. Nếu cả hai cứ im lặng, bữa cơm gia đình sẽ trở nên nặng nề. Nhưng nếu một người biết khiêm tốn nói: “Anh xin lỗi” hoặc “Em xin lỗi”, và người kia biết mở lòng đón nhận, mái nhà ấy lại có cơ hội tìm về hơi ấm. Tha thứ không lập tức xóa lành mọi vết thương, nhưng mở ra con đường chữa lành.

Trong đời sống cộng đoàn cũng vậy. Một người có thể cảm thấy mình bị bỏ quên, không được tôn trọng hoặc bị hiểu lầm. Nếu cứ giữ kín trong lòng, vết thương sẽ âm thầm lớn lên. Nhưng khi biết cầu nguyện, biết đối thoại trong khiêm tốn và đặt tình hiệp nhất lên trên tự ái cá nhân, chúng ta sẽ nhận ra rằng tha thứ không làm mình nhỏ bé đi, trái lại, làm cho trái tim mình rộng mở hơn.

Thật ra, giận hờn và oán ghét không làm người khác đau bằng việc khiến chính chúng ta mệt mỏi. Có những đêm ta mất ngủ chỉ vì một chuyện đã qua. Có những lần cầu nguyện mà lòng vẫn nặng trĩu vì chưa thể buông bỏ. Vì thế, tha thứ trước hết là một ân huệ giải thoát chính mình. Khi biết tha thứ, lòng ta trở nên nhẹ nhàng, bình an hơn và có thể nhìn người khác bằng một ánh mắt mới.

Dĩ nhiên, nói về tha thứ bao giờ cũng dễ hơn thực sự sống sự tha thứ. Khi chính mình bị xúc phạm, phản bội hay đối xử bất công, phản ứng tự nhiên của chúng ta là muốn được giải thích, được xin lỗi và thấy công bằng được thực thi. Những mong muốn ấy đều chính đáng. Nhưng Tin Mừng mời gọi chúng ta đi xa hơn: đừng để vết thương hóa thành hận thù, và đừng để nỗi đau khép kín trái tim mình.

Vì thế, câu hỏi không chỉ là: “Tôi có nên tha thứ không?”, mà còn là: “Tôi muốn sống tự do hay tiếp tục bị quá khứ trói buộc?” Tha thứ không có nghĩa là quên hết mọi sự, cũng không phải là dung túng cho điều sai trái. Tha thứ là trao nỗi đau của mình cho Chúa để Người chữa lành, đồng thời xin Người giúp ta không lấy sự dữ đáp lại sự dữ.

Trong ánh sáng ấy, Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta trở về với cốt lõi của đời sống Kitô hữu: chúng ta tha thứ không phải vì người kia xứng đáng, nhưng vì chính chúng ta đã được Thiên Chúa thứ tha trước. Người đã thương xót chúng ta ngay khi chúng ta còn yếu đuối; vì thế, Người cũng mời gọi chúng ta trở nên dấu chỉ lòng thương xót ấy cho anh chị em mình.

Trong bài Tin Mừng, Phê-rô đến hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Đối với Phê-rô, tha đến bảy lần đã là quảng đại lắm rồi. Nhưng Đức Giê-su trả lời: “Không phải bảy lần, nhưng là bảy mươi lần bảy.” Nghĩa là sự tha thứ không thể bị đóng khung trong một con số. Tha thứ là một lối sống, là thái độ của người môn đệ luôn đặt lòng thương xót lên trên mọi tính toán hơn thiệt.

Đức Giê-su liền kể dụ ngôn về một người đầy tớ mắc nợ ông chủ mười ngàn nén vàng, một món nợ khổng lồ mà cả đời ông cũng không thể trả nổi. Ông sấp mình van xin, và điều kỳ diệu đã xảy ra: ông chủ chạnh lòng thương, tha hết món nợ cho ông. Người đầy tớ ấy bước ra khỏi nhà chủ như một người vừa được trao lại sự sống.

Thế nhưng, vừa ra khỏi đó, ông lại gặp một người bạn chỉ mắc nợ mình một trăm quan tiền. Món nợ ấy quá nhỏ so với món nợ ông vừa được tha. Người bạn cũng van xin ông kiên nhẫn, nhưng ông không chịu. Ông túm lấy bạn mình, đòi nợ cho bằng được, rồi tống người ấy vào ngục. Một người vừa được thương xót lại không biết xót thương; một người vừa được tha thứ lại không biết thứ tha.

Khi biết sự việc, ông chủ gọi người đầy tớ ấy đến và trách: “Ta đã tha hết món nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Cuối dụ ngôn, Đức Giê-su kết luận: “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình” (Mt 18,35).

Dụ ngôn ấy soi sáng đời sống chúng ta. Trước mặt Thiên Chúa, mỗi người đều là một con nợ đã được xót thương. Chúng ta đã được tha thứ biết bao lần trong những yếu đuối, sai lầm, thiếu sót, ích kỷ và vô tâm của mình. Nếu Thiên Chúa đã kiên nhẫn với chúng ta, chúng ta cũng được mời gọi kiên nhẫn với anh chị em mình. Nếu Chúa không chấp nhất chúng ta, chúng ta cũng đừng vội kết án nhau.

Vì thế, tha thứ là trung tâm của sứ điệp hôm nay. Từ cuộc gặp trong nhà tù giữa ông Danny Abdallah và Samuel Davidson đến dụ ngôn người đầy tớ không biết thương xót, tất cả đều nhắc chúng ta rằng người môn đệ của Chúa không sống bằng hận thù, nhưng bằng lòng thương xót; không ôm giữ mãi vết thương, nhưng để ân sủng Chúa biến đổi vết thương ấy thành lời chứng cho tình yêu.

Chúng ta có thể nhận ra điều này nơi nhiều chứng nhân âm thầm trong đời thường. Có cha mẹ tha thứ cho người con đã làm mình buồn lòng, vì tin rằng tình thương có sức đưa con trở về. Có người bị bạn bè phản bội nhưng vẫn chọn không nói xấu, không trả đũa, vì muốn giữ tâm hồn trong sạch trước mặt Chúa. Có những người, sau nhiều năm xa cách, đã can đảm gọi điện, viết một lá thư hoặc bước đến làm hòa. Những cử chỉ ấy xem ra nhỏ bé, nhưng lại là những bước khởi đầu của phép lạ chữa lành.

Tha thứ không phải là yếu đuối, nhưng là sức mạnh của người có đức tin trưởng thành. Người tha thứ không phải là người không còn đau, nhưng là người không để nỗi đau điều khiển cuộc đời mình. Người tha thứ cũng không quên công lý, nhưng đặt công lý trong ánh sáng của tình thương, để công lý không biến thành sự trả thù.

Nhìn lên thập giá, chúng ta gặp thấy mẫu gương cao cả nhất của sự tha thứ. Khi bị đóng đinh, bị sỉ nhục và bị loại bỏ, Đức Giê-su vẫn cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Người không chỉ giảng dạy về tha thứ, nhưng đã sống sự tha thứ đến tận cùng. Chính nơi thập giá, chúng ta hiểu rằng tha thứ không phải là làm ngơ trước sự dữ, nhưng là để tình yêu của Thiên Chúa chiến thắng và đánh gục sự dữ.

Bởi đó, hôm nay mỗi người chúng ta được mời gọi nhìn lại lòng mình: Tôi còn đang giận ai? Tôi còn giữ vết thương nào? Có người nào tôi chưa thể tha thứ, hoặc có ai đang chờ tôi nói một lời xin lỗi? Có thể chúng ta chưa đủ sức tha thứ ngay lập tức, nhưng chúng ta có thể bắt đầu bằng một lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, con chưa tha được, nhưng xin Chúa giúp con biết muốn tha thứ.” Chính ước muốn nhỏ bé ấy đã là bước đầu của ân sủng.

Cầu xin Chúa ban cho chúng ta một trái tim biết xót thương. Xin Người giúp chúng ta biết tha thứ trong gia đình, nơi cộng đoàn, trong tình bạn và trong mọi hoàn cảnh của đời sống. Xin cho chứng tá của ông Danny Abdallah nhắc chúng ta rằng, nhờ ơn Chúa, con người vẫn có thể chọn yêu thương giữa đau khổ, chọn tha thứ giữa mất mát và chọn bình an thay vì hận thù.

Hãy tha thứ cho nhau, vì chính Chúa đã tha thứ cho chúng ta trước. Amen.

No comments:

Post a Comment