Anh chị em thân mến,
Trong niềm hân hoan mừng Đại Lễ Chúa
Giê-su Ki-tô, vua vũ trụ chúng ta hướng về ngày sau cùng, ngày hiển thắng của
Vua Giê-su, ngày mà muôn dân đầu phục và tôn thờ Người là vua của chúng ta.
Trong ngày đó, mọi dân mọi nước đều đến để thờ lậy Chúa của nhân loại. Đó là niềm
hy vọng của chúng ta. Còn ngay bây giờ, chúng ta nhớ đến bổn phận của chính
mình, công dân của Nước Chúa. Chúng ta hãy ôn lại con đường dẫn Đức Ki-tô đến
vương quyền. Con đường Người chọn hoàn toàn khác hẳn với kiểu cách quan quyền,
óc thống trị của các vua chúa trần gian mà chúng ta đã được nghe đến.
Thật vậy, Đức Giê-su đến vương quyền
không bằng sức mạnh của vũ lực hay gươm giáo; nhưng cốt yếu là yêu thương và phục
vụ, cho dù phải trả bằng mạng sống, Đức Giê-su vẫn sẵn lòng. Người đã khai mở một
đường lối cai trị mới, không bằng quyền hành nhưng bằng sự quan tâm, lo lắng,
chăm sóc và hy sinh cho con dân trong vương quốc của Người, cách riêng cho những
ai bị thương tích hay bị bỏ rơi.
Sau cùng, tình yêu của Đức Giê-su
Ki-tô, Vua nhân ái được diễn tả qua việc hiến dâng trên Thập Giá. Đó chính là
đích điểm con đường yêu thương và phục vụ mà Đức Giê-su đã loan báo trong các
bài giảng của Người. Người không chỉ ban một học thuyết, cho dù học thuyết về
tình yêu; nhưng Người đã khai mở con đường yêu thương, con đường mở ra và đón
nhận mọi người, trong đó con người đến với nhau bằng lòng quảng đại, ơn tha thứ, quan tâm chăm sóc người nghèo, chữa lành bệnh
tật cho kẻ bị đau ốm và kêu gọi những người tội lỗi ăn năn.
Con đường hay lối sống yêu thương này
đã xuất phát từ kinh nghiệm mà Đức Giê-su đã trải nghiệm với Cha của Người, và
bất cứ ai tin và sống theo Tin Mừng của Đức Giê-su đã rao giảng đều có một trải
nghiệm giống như thế. Để có được tâm tình của Đức Giê-su, chúng ta cùng nhau
nghe lại Lời Người dậy bảo trong bài Tin Mừng hôm nay. Đây không phải là cảnh phán
quyết sau cùng. Nhưng nội dung của trình thuật và những gì xẩy ra được mô tả như
một lời cảnh báo. Hãy để cho Lời của Chúa hôm nay trở nên một cơ hội cho chúng
ta thấy mình đang ở đâu?
Những lời chất
vấn của Chúa hôm nay đã giúp tôi nhớ lại một kinh nghiệm mục vụ. Mời anh chị em
theo dõi.
Cách đây vài năm, khi còn làm việc tại
trung tâm Hoan Thiện, Keysborough. Vào một buổi sáng, tôi đã gặp một người. Anh
ta kể về hoàn cảnh của anh, lý do nào anh đưa ra cũng xác đáng. Sau cùng anh
xin tôi giúp anh ít tiền để làm lộ phí đi đường. Dựa trên kinh nghiệm của bản
thân đã dậy cho tôi biết rằng, nếu tôi mủi lòng, đáp lại lời yêu cầu của anh
thì sẽ có nhiều người khác đến để xin giúp đỡ… Sau cùng, tôi đành từ chối lời
van xin của anh. Phần anh, đây có lẽ không phải là lần đầu tiên bị từ chối. Đã
quá quen khi bị khước từ nên xem ra trông anh ra về rất thanh thản. Còn tôi,
coi như xong một chuyện, trở về cuộc sống thường nhật.
Câu chuyện
không chấm dứt như thế. Vài tuần sau, trong khi chào đón bà con đến tham dự
Thánh Lễ Chúa Nhật hàng tuần. Bỗng nhiên, tôi gặp lại anh. Bổn phận khiến chúng
tôi khổng thể tránh mặt nhau. Tôi tiến đến chào và vui vẻ mời anh vào nhà nguyện
để cùng dâng lễ với chúng tôi.
Tôi không biết
sự thật về cuộc đời của anh, tôi cũng không tìm hiểu các lý do anh đưa ra có
xác thực hay không. Có lẽ tôi cũng không cần biết các điều đó làm gì. Sự thật
là qua hai lần gặp gỡ, anh đã cho tôi thấy sự thật của đời mình. Anh đã hiện diện
như một cơ hội yêu cầu tôi phải đưa ra một sự lựa chọn, không phải là việc giúp
đỡ hay không giúp đỡ. Đó là sự lựa chọn mang tính ‘con người’, giữa ánh sáng và
bóng tối, giữa lòng nhân ái và tính ích kỷ.
Đấy, kinh
nghiệm sống của tôi như thế. Căn cứ vào tiêu chuẩn phân loại của Đức Giê-su mà
chúng ta vừa nghe thì làm sao tôi giải thích đây! Việc phân loại mình là chiên
hay là dê quả thật không dễ dàng, không rõ ràng như trong bài Tin Mừng mà Đức
Giê-su vừa nói. Thực tế, tôi là cả hai. Có những lúc tôi đã chia sẻ của ăn, thức
uống cho người đói khát, thăm viếng những người đau ốm, an ủi những kẻ bị giam
cầm, v.v… và lại có những lần khác tôi nhắm mắt làm ngơ khi nhìn thấy những người
cùng chung hoàn cảnh nêu trên.
Kính thưa anh chị em,
Những diễn biến của ngày chung thẩm,
ngày phán xét chung được diễn tả trong dụ ngôn quá đầy đủ. Trong ngày đó, Chúa
sẽ không chất vấn về lòng sùng đạo qua việc đọc kinh và cầu nguyện bao nhiêu lần?
Xưng tội bao nhiêu lần và xưng hết các tội trọng chưa? Rước lễ có theo ý ngay
lành hay không? Đã hành hương đất Thánh hay có bị chia trí khi tham dự các nghi
thức phụng vụ như Thánh Lễ hay không? Nhưng, trong ngày đó, Người sẽ hỏi chúng
ta đã làm gì cho nhau?
Muốn có câu trả lời cho ngày đó, thì
ngay bây giờ, trong mọi giây phút của cuộc sống; chúng ta cần để cho Lời Chúa
trong bài Tin Mừng hôm nay chất vấn và chỉ có một việc duy nhất mà chúng ta cần
thực hiện là nỗ lực làm cho trần gian này trở thành nơi chan chứa tình huynh đệ,
nơi không còn chia rẽ, nơi mà những giọt lệ của đau thương sẽ nhường chỗ cho niềm
vui và an bình, nơi mà người tốt và xấu có thể sống chung hòa bình. Quả thật,
chúng ta không cần chờ đến ngày tận thế mới thấy Chúa. Và nếu chúng ta chờ cho
đến ngày đó mới thấy Chúa thì đã quá trễ rồi! Nhất là làm sao chúng ta có thể
nhận ra ai là Chúa, một khi trong cuộc sống chúng ta chưa hề gặp gỡ hay có một
kinh nghiêm nào về Người! Trong khi đó, ngay bây giờ và trong lúc này, Chúa
đang ở giữa chúng ta, đặc biệt nơi những người khốn khổ nhất.
Có một chi tiết trong bài Tin mừng khiến
cho chúng ta ngạc nhiên là trong câu trả lời của cả hai nhóm đều không nói đến
sự hiện diện của Chúa ở nơi những con người khốn khổ và bé mọn. Họ nói: “Lạy
Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, Chúa khát mà cho uống,
Chúa trần truồng mà cho áo mặc, Chúa đau yếu hay bị giam trong các nhà tù mà đến
thăm rồi phục vụ Chúa đâu?” Những người trong hai nhóm tìm Chúa bằng con mắt
nhân loại. Trong khi đó Chúa chỉ có thể nhận biết bằng niềm tin và lòng mến. Tuy
nhiên giữa hai nhóm vẫn có sự khác biệt. Nhóm thuộc về phe chiên là những ai sống
theo lương tâm và nhịp đập của con tim, biết rung cảm trước các nỗi khốn cùng của
nhau; còn những ai thuộc về nhóm dê là những con người đã chôn cất trái tim và
lòng thương xót của mình vào tủ kín rồi khóa lại.
Như vậy, một cách nào đó chúng ta nhận
thấy ngoài việc để cho Lời Chúa tác động, con người, không phân biệt mầu da, niềm
tin hay phái tính, tất cả cần sống với chất liệu và nhịp rung cảm của trái tim,
để thực hiện lòng thương xót và quan tâm cho nhau trước. Thật ra, chính con tim
nhậy cảm mà Chúa đã đặt vào trong thân xác tôi đã dậy cho tôi biết rằng: tha
nhân và Chúa không hề tách biệt nhau.
Ngoài con tim nhậy cảm, con tim biết
yêu thuong chúng ta còn được Lời Chúa huớng dẫn nữa. Cụ thể, Lời Chúa trong bài
Tin Mừng hôm nay đã tỏ cho tôi biết rằng Chúa đã nên đồng hình đồng dạng với
con người, đặc biệt những ai bé mọn: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi
làm như thế cho một trong những anh chị em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi
đã làm cho chính Ta vậy.” Còn lời khẳng định nào rõ ràng hơn. Đức Giêsu đã xác
định thật rõ ràng về sự liên hệ mật thiết giữa những người bé nhỏ, hèn mọn này
với Người. Vì thế, những việc chúng ta làm cho nhau vì Chúa, hay vì đuợc khen
thuởng rồi cũng bị phơi bày ra hết.
Như vậy, qua dụ ngôn này, Chúa nhắc
nhở và hối thúc chúng ta cần xông xáo ra đi khỏi mình để chia sẻ và xoa dịu những
nỗi đau của nhau. Đặc biệt thực hiện lòng thương xót nơi những nguời thiếu ăn,
thiếu mặc, không cửa không nhà, đang bị tù đầy, v.v…
Thiếu ăn, thiếu mặc không hẳn là đói
khát hay bị lạnh về phần xác, nhưng còn bao nhiêu người thiếu nụ cuời, không đựợc
ủi an, tôn trọng.
Không chốn nương thân không hẳn là
không có nhà để ở, nhưng vì con người ngày nay ích kỷ hơn, không dám mở lòng ra
đón nhận nhau và đôi khi còn tạo ra những rào cản để nhốt và giam giữ nhau…
Một vài nét tiêu biểu như thế. Còn biết
bao nhiêu điều cần làm, kể sao cho hết. Nhưng với ai có con tim nhậy cảm trước
nỗi đau của tha nhân thì tự họ sẽ tìm ra các phương thuốc để giúp nhau. Và, đối
với các kẻ tin, một lần nữa, với lời xác quyết rõ ràng của Chúa, chúng ta không
còn vịn vào bất cứ một lý do nào để từ chối những người mà chúng ta gặp trong
cuộc sống. Tất cả đều được quan tâm, không ai bị lọai trừ khỏi lòng mến của
Thiên Chúa qua sự hiện diện của Đức Kitô hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Người
không chỉ hiện diện trong nhà thờ, hay tại những cuộc biểu dương tôn giáo;
nhưng mãnh liệt và xác thực hơn cả là Người đang hiện diện trong đời sống của
những người bé mọn và khốn cùng.
Như thế, chúng ta bắt đầu lại con đuờng sống đạo
bằng một khởi điểm mới phù hợp với những thách đố của Tin Mừng, đó là trong Đức
Giê-su Ki-tô, Vua yêu thương, chúng ta quyết tâm làm chứng cho nhân lọai nhận
ra tình thương của Thiên Chúa bằng chính cuộc sống yêu thương và phục vụ lẫn
nhau mà Vua Giê-su đã làm gương. Amen!
No comments:
Post a Comment